Tuesday, January 4, 2011

“Tinh thần đồng chí” Việt-Trung và Biển Đông

Chúng ta thường nghe nói Việt Nam và Trung Quốc “vừa là đồng chí, vừa là anh em”.
Thế nhưng trong phạm trù tranh chấp Biển Đông chưa có chứng cớ thuyết phục rằng “tinh thần đồng chí, anh em” Việt-Trung đã từng làm cho Trung Quốc đối xử với Việt Nam một cách hữu nghị, hay tôn trọng, hay công bằng hơn với các nước Đông Nam Á khác trong tranh chấp.
Thậm chí, có thể cho rằng Trung Quốc đã lấn lướt Việt Nam nhiều hơn lấn lướt những nước Đông Nam Á trong tranh chấp không phải là đồng chí với nước này.

Việc cấm đánh cá

Trong phỏng vấn trên báo Tiền Phong Online  ngày 20/5/2010, một thuyền trưởng ở Quảng Ngãi trả lời về việc Trung Quốc cấm đánh cá năm nay như sau,
“Từ ngày lệnh cấm của Trung Quốc có hiệu lực, chúng tôi phải dạt ra xa quần đảo Hoàng Sa đến 200 – 300 hải lý mới dám đánh bắt. Họ cấm ở tọa độ 12 độ vĩ bắc tới 113 độ kinh đông kéo dài gần đảo Hải Nam đến tận Nha Trang chẳng khác nào “bịt” đường ra biển của ngư dân chúng tôi. Trong khi đó, mùa này cá thường tìm về khu vực có các rạn san hô như ở đảo Hải Nam, Hoàng Sa nếu không được đánh bắt ở đây thì sản lượng sẽ giảm đáng kể” - ông Bay nói.
Qua lời ông Bay nói, chúng ta có thể hiểu được rằng vùng cấm đánh cá nằm phía Bắc kinh độ 112 Bắc và phía Tây kinh độ 113 Đông. Thí dụ, ông Bay nói vùng Trung Quốc cấm đánh cá kéo dài gần đảo Hải Nam đến tận Nha Trang.
Khu vực biển đang có tranh chấp được gọi là Biẽn Đông Nam Á
Vẽ kinh độ 113 Đông (đường đen đậm dọc) và vĩ độ 12 Bắc (đường đen đậm ngang) lên bản đồ với các đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa (các đốm xanh lá cây là lãnh hải 12 hải lý thuộc các đảo này) và phạm vi 200 hải lý từ các vùng lãnh thổ không bị tranh chấp (các đường xanh da trời) cho thấy rõ sự tính toán của Trung Quốc.
Nếu Trung Quốc nới rộng vùng cấm đánh cá xuống phía Nam vĩ độ 12 Bắc, thì việc cấm đánh cá sẽ ảnh hưởng đến vùng biển lân cận các đảo Trường Sa mà Philippines đòi hỏi chủ quyền, tức là có thể ảnh hưởng đến Philippines, hoặc sẽ ảnh hưởng đến vùng biển cách bờ Việt Nam hơn 200 hải lý, nơi tất cả các nước trên thế giới có thể có quyền đánh cá, tức là sẽ ảnh hưởng đến các nước khác trên thế giới ngoài Việt Nam.
Nếu Trung Quốc nới rộng vùng cấm đánh cá sang phía Đông của kinh dộ 113 Đông, thì việc cấm đánh cá sẽ ảnh hưởng đến vùng biển cách bờ Việt Nam hơn 200 hải lý, nơi tất cả các nước trên thế giới có thể có quyền đánh cá, tức là sẽ ảnh hưởng đến các nước khác trên thế giới ngoài Việt Nam.
Bản đồ 1: Vùng Trung Quốc cấm đánh cá hầu như chỉ ảnh hưởng đến Việt Nam. Photo courtesy of seasfoundation.org
Như vậy, kinh độ 113 Đông và vĩ độ 12 Bắc là kinh độ và vĩ độ làm cho việc cấm đánh cá không ảnh hưởng đến các nước khác trên thế giới ngoài Việt Nam. Chỉ có Việt Nam bị ảnh hưởng:
-Vùng cấm đánh cá phủ trùm lên vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý từ lãnh thổ không bị tranh chấp của Việt Nam,
-không phủ trùm lên vùng biển lân cận các đảo Trường Sa mà Philippines, Malaysia và Brunei đòi hỏi chủ quyền,
-không phủ trùm lên vùng đặc quyền kinh tế thuộc lãnh thổ không bị tranh chấp của các nước Đông Nam Á khác,
-không phủ trùm lên vùng biển mà tất cả các nước trên thế giới có thể có quyền đánh cá.
Như vậy, Trung Quốc đã thiết kế phạm vi vùng cấm đánh cá với mục đích xâm phạm chủ quyền Việt Nam, và xâm phạm một cách tối đa, trong khi làm sao cho các nước khác ngoài Việt Nam không bị ảnh hưởng.

Tranh chấp dầu khí

Năm 2007, Trung Quốc gây áp lực buộc BP phải rút lui khỏi các dự án dầu khí Mộc Tinh, Hải Thạch với vốn 2 tỷ USD với Việt Nam. Hai vùng Mộc Tinh, Hải Thạch nằm trong lô 05-3, 05-2 trong Bản đồ 2 và được đánh dấu bằng các ký hiệu M, H trong Bản đồ 1.
Hai vùng này nằm sâu trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam và nằm gần các nhóm đảo Côn Sơn, Phú Quý hơn quần đảo Trường Sa, vốn trong tình trạng tranh chấp chủ quyền.
Bản đồ 2: Trung Quốc áp lực BP rút khỏi dự án tại các vùng Mộc Tinh (5-03), Hải Thạch (5-02) và ký hợp đồng khảo sát với Crestone trong vùng Tư Chính - Vũng Mây. Photo courtesy of seasfoundation.org
Điều đáng lưu ý là Trung Quốc chưa bao giờ phản đối hay gây áp lực buộc các tập đoàn dầu khí quốc tế rút lui khỏi các dự án với Indonesia, Malaysia, Brunei trong các vùng biển tương đương của các nước này. Mặc dù năm 2009 Trung Quốc có phản đối dự án dầu khí của Philippines tại vùng Reed Bank, cho tới nay chưa có tập đoàn dầu khí quốc tế nào phải rút lui ra khỏi các dự án với Philippines vì áp lực của Trung Quốc.
Tiếp tục đi ngược thời gian, vào năm 1992 Trung Quốc ký hợp đồng khảo sát dầu khí với Crestone trong vùng Tư Chính – Vũng Mây (đường tím trong Bản đồ 1). Khu vực cụ thể của hợp đồng này nằm hoàn toàn trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam nhưng tránh thềm lục địa của Indonesia cũng như các yêu sách thềm lục địa  của Malaysia (đường cam trong Bản đồ 1) và Brunei. Một lần nữa, Trung Quốc đã xâm phạm chủ quyền Việt Nam trong khi tránh đụng chạm đến các nước Đông Nam Á khác trong tranh chấp.
Cho tới nay, ngoài hợp đồng với Crestone trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, Trung Quốc chưa hề đơn phương ký hợp đồng với nước thứ ba trong vùng đặc quyền kinh tế của nước Đông Nam Á nào khác, hay trong vùng biển Trường Sa, mà các nước này có thể đòi hỏi chủ quyền.

Quyền lợi và cơ hội được đặt trên tình đồng chí

Như vậy, mặc dù tồn tại mệnh đề Việt Nam và Trung Quốc “vừa là đồng chí, vừa là anh em”, Trung Quốc lại lấn lướt Việt Nam nhiều hơn lấn lướt các nước Đông Nam Á khác.
Lịch sử cho thấy Trung Quốc luôn luôn đặt quyền lợi của mình lên trên bất cứ tinh thần xã hội chủ nghĩa quốc tế nào và Trung Quốc thường tận dụng những cơ hội nước này có.
Yếu tố quyền lợi
Tham vọng của Trung Quốc để chiếm đoạt tất cả Hoàng Sa, Trường Sa và 80% Biển Đông bao hàm quá nhiều quyền lợi để có thể bị ràng buộc bởi tình đồng chí. Không những thế, có thể nói rằng tham vọng đó nằm trong ý thức của Trung Quốc còn sâu hơn cả ý thức hệ: nó bắt đầu từ chính quyền Trung Hoa Dân Quốc, ngày nay Đài Loan cũng có tham vọng đó, và trong khi Trung Quốc trải qua những quan niệm khác nhau về xã hội chủ nghĩa thì tham vọng đó cũng không thay đổi.
Trong khi đó, chủ quyền Việt Nam ở Biển Đông là chướng ngại vật mà Trung Quốc phải đè bẹp trên đường tiến xuống phía Nam tại Biển Đông. Nếu chủ quyền Việt Nam tại Biển Đông đứng vững thì Trung Quốc khó có cơ sở lý lẽ hay sự kiểm soát trên thực tế để đối đầu với các nước Đông Nam Á khác trong phạm trù tranh chấp chủ quyền.
Đối với Trung Quốc, mặc dù nước này và Việt Nam có cùng ý thức hệ, vai trò của Việt Nam trên thực tế hoàn toàn không hơn gì bất cứ nước Đông Nam Á nào khác cho quyền lợi chiến lược của Trung Quốc.
Yếu tố cơ hội
So với các nước trong khu vực và các cường quốc, về sức mạnh nói chung, sức mạnh quân sự nói riêng, và đặc biệt là về hải quân, ngày nay là lúc Trung Quốc mạnh nhất trong nhiều thế kỷ. Điều này cộng với sự yếu kém riêng lẻ của các nước Đông Nam Á trong tranh chấp, và với việc hiện nay các nước này chưa tạo được sức mạnh tập thể, là cơ hội ngàn năm một thuở cho Trung Quốc.
Ngoài ra, Việt Nam còn thế cô hơn những nước Đông Nam Á khác trong tranh chấp – điều này tạo thêm cơ hội để Trung Quốc lấn lướt Việt Nam.

Hệ quả và thực tế

Với các yếu tố quyền lợi, cơ hội như trên, không có gì đáng ngạc nhiên khi, mặc dù tồn tại mệnh đề Việt Nam và Trung Quốc “vừa là đồng chí, vừa là anh em”, Trung Quốc lại lấn lướt Việt Nam nhiều hơn lấn lướt các nước Đông Nam Á khác.
Nếu Việt Nam là anh em với Trung Quốc thì trên thực tế có vẻ như là Việt Nam có vai em. Trong khi đó, lịch sử lại cho thấy Trung Quốc khó có thể là một người anh tốt với Việt Nam. Một người anh xấu sẽ hà hiếp người em thế cô trước khi bắt nạt những người hàng xóm có đồng minh. Trong khi đó, quan hệ “anh em” lại gây ra những rào cản cho cho việc vận động cộng đồng ủng hộ quyền lợi chính đáng của người em.
Việt Nam nên nhìn nhận thực tế là Trung Quốc đã, đang và sẽ luôn luôn đặt tham vọng chiếm đoạt tất cả Hoàng Sa, Trường Sa và 80% Biển Đông lên trên bất cứ tinh thần đồng chí, anh em nào. Tinh thần đồng chí, anh em đó đã không, không, và sẽ không bao giờ là bùa hộ mạng cho chủ quyền Việt Nam đối với Hoàng Sa, Trường Sa và phần Biển Đông của mình.
Tệ hơn, việc tin tuởng hoặc thể hiện như tin tuởng vào tinh thần đồng chí, anh em này sẽ làm Việt Nam càng cô độc hơn trên thế giới.
Điều duy nhất có thể bảo tồn chủ quyền Việt Nam đối với Hoàng Sa, Trường Sa và phần Biển Đông của mình là mỗi người Việt Nam, từ người dân đến lãnh đạo, làm tất cả những gì mình có thể.
Cũng có thể có ý kiến cho rằng con đường “vừa là đồng chí, vừa là anh em” với Trung Quốc có thể đem lại lợi ích nào đó trong phạm trù nào đó khác với tranh chấp Biển Đông và có thể tránh bớt những khó khăn mà Trung Quốc có thể gây ra cho Việt Nam. Nhưng ngay cả trong ý kiến đó thì khái niệm “có thể tránh bớt những khó khăn mà Trung Quốc có thể gây ra cho Việt Nam” cũng nói lên một sự bắt nạt nào đó mà bất cứ dân tộc nào có tinh thần độc lập cũng phải tìm cách thoát khỏi. Và trong phạm trù tranh chấp Biển Đông chắc chắn là con đường đó sẽ dẫn đến cái chết cho chủ quyền Việt Nam đối với Hoàng Sa, Trường Sa và ở Biển Đông.
Vì vậy, một trong những câu hỏi mà dân tộc Việt Nam, từ người dân đến lãnh đạo, phải trả lời là: chúng có nên chọn con đường “vừa là đồng chí, vừa là anh em” đó hay không?
Dương Danh Huy và Lê TrungTĩnh
Nguồn : RFA

Lời hiệu triệu: Quốc dân đồng bào ”Hội Nghị Diên Hồng”, Kiến nghị đòi xóa bỏ điều 4 Hiến Pháp, đòi thả tự do cho TS luật Cù Huy Hà Vũ

Kính thưa quý vị,
Chúng ta càng nhân nhượng, chính quyền càng trơ trẽn coi thường lấn tới và quyết tâm lấy bạo lực trấn áp đè bẹp ý chí đấu tranh của chúng ta bất chấp luật lệ ? chúng ta tranh đấu đòi hỏi vì một đất nước Việt Nam đa đảng: Độc Lập, Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền công bằng và nhân ái, chối từ XHCN, đây mới chính thực là khát vọng ngàn đời của Dân tộc ta!
“Đi lên chủ nghĩa xã hội là khát vọng của nhân dân ta, là sự lựa chọn đúng đắn của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh”. Ông Nông Đức Mạnh Tổng Bí Thư đảng CSVN trơ trẽn quen thói lừa dối, vu khống nhân dân ta quá sức trắng trợn ! (hình Cụ Đặng Huyền , Cụ Huân đạp xích lô)
Những kẻ đang nắm quyền hành – 15 người trong Bộ Chính Trị kém văn hóa, kém đạo đức, lùn về tầm cao, thấp về tầm nhìn, nhưng tham lam và giàu có vào bậc nhất Việt Nam bằng cướp bóc của dân lành, đã tiếp tục sử dụng cái chủ nghĩa ngoại lai quái thai Mác Lê Nin đã được áp đặt cho dân tộc nầy hơn 65 năm nay, làm phương tiện cho họ tận lực tàn phá đất nước, gây bao tai họa khủng khiếp, hủy hoại đạo lý ngàn đời của dân tộc Việt, gây nên khốn khổ lầm than cho con người, suy đồi cho đất nước và đang diễn biến nguy cơ mất nước về tay Trung Cộng!
Tổ quốc lâm nguy! Là con dân Việt Nam mang dòng máu đỏ Lạc Hồng dù ở bất cứ nơi nào cũng hãy hướng về đất nước, cùng đồng lòng tâm đầu ý hợp gỡ bỏ ách độc tài đang áp đặt lên toàn thể nhân dân.
Không! chúng ta không thể chần chừ, chờ đợi. Không có phép màu nào đến với chúng ta để kéo chúng ta ra khỏi những bất công. Những mất mát sẽ tiếp tục nếu chúng ta không nhanh chóng chớp thời cơ vùng lên hành động tự tháo gỡ bỏ gông xiềng ngay từ bây giờ, trước ngày đại hội đảng thứ 11 của đảng CSVN. Tất cả sẽ là quá trễ, khi đất nước nầy mau chóng lọt hẳn vào tay Trung Cộng. Chúng ta sẽ vĩnh viễn mất nước và đó là điều không tủi nhục nào bằng! Công lao xương máu của tổ tiên chúng ta bao đời vun đắp gầy dựng với suốt gần 5.000 năm giữ nước và dựng nước, lẫy lừng chiến công chống quân phương Bắc, nay bỗng chốc tiêu tan thành mây khói hay sao? Chúng ta thề quyết không thể chấp nhận mất nước, chúng ta thề quyết không thể chấp nhận làm nô lệ Bắc thuộc lần thứ ba. Chúng ta thề quyết đòi cho bằng được công lý. Nếu không thành công thì muôn đời con cháu của chúng ta từ nay về sau không còn tương lai, sẽ phải sống cuộc sống nô lệ lầm than hơn nhiều lần thời Pháp thuộc.
Hỡi tất cả những ai không chấp nhận XHCN, chính thực là người yêu đất nước Việt Nam khốn khổ nầy! Chế độ bạo tàn độc tài Cộng sản chủ nghĩa đã hết thời rồi! Nó đã bị nhân dân các nước Đông Âu nhất tề lật đổ trong vòng năm 89-90. Thành trì XHCN Liên Xô đã bị sụp đổ tan rã hoàn toàn năm 91, đã bị đào thải xóa bỏ gần 20 năm rồi. Người ta đã vứt bỏ các thứ rác rưởi thối tha bẩn thỉu XHCN đó vào thùng rác của lịch sử. Chủ nghĩa xã hội là một thể chế phản động, kìm hãm sự phát triển thăng hoa muôn mặt của xã hội. Tại sao đảng cộng sản Việt Nam vẫn còn u mê ôm ấp ảo tưởng khùng điên nầy? Họ biết hết tất cả, họ cũng đã biết họ sai lầm, nhưng họ đã vì quyền lợi ích kỷ của bè nhóm tư bản Mafia đỏ. Giai cấp thống trị không bao giờ tự nhiên chịu dễ dàng rút lui, từ bỏ địa vị quyền lực béo bở của mình mà ngược lại, họ đang điên cuồng trấn áp, say mê trong tham vọng làm giàu vô tận trên bàn tiệc xương máu của nhân dân. Họ muốn trèo đầu cỡi cổ nhân dân Việt Nam muôn năm!
Kính thưa quý vị, sắp xếp nhân sự chuẩn bị cho đại hội đảng, nhóm quyền lợi độc tôn của đảng CSVN đã thỏa thuận xong. Việc đưa tay nhất trí cao để hợp thức hóa vào ngày 15 tháng 01 tới đây sẽ kéo dài kiếp đời nô lệ lầm than giữa người Việt với người Việt thêm 5 năm nhục nhằn nữa. Việt Nam do đó sẽ rơi nhanh vào quỹ đạo nô lệ giặc Tàu vô phương cứu vãn !
Dự trù cho ban lãnh đạo mới của CSVN ở đại hội đảng 11 gồm có: Nguyễn Phú Trọng Tổng Bí Thư đảng là một người già cỗi duy ý chí, quyết bảo thủ duy trì XHCN bế tắc. Trương Tấn Sang Chủ Tịch Nước, một kẻ hủ hóa và có bàn tay đàn áp mạnh bạo. Phạm Quang Nghị Chủ Tịch Quốc Hội một tay tham nhũng, lưu manh nham hiểm cơ hội khét tiếng, Tỉ phú Dollars Nguyễn Tấn Dũng ký văn kiện bán nước vụ Bauxite cho Trung Quốc, làm ăn thua lỗ ở tập đoàn đóng tàu thủy Vinashin 5 ngàn triệu Dollars, nhận khuyết điểm nhưng không từ chức, nay tiếp tục ở lại làm Thủ Tướng thêm một nhiệm kỳ nữa, báng bổ luật pháp, khinh thường ngạo mạn, thách thức toàn dân tộc. Tất cả những người nầy có một điểm chung duy nhất là thần phục Trung quốc, tham nhũng, phản động, bán nước, hèn với giặc, nhưng rất ác với dân!
*
Tiến Sĩ luật Cù Huy Hà Vũ tốt nghiệp ở đại học danh tiếng Sorbonne pháp, am hiểu về luật pháp là tất nhiên rồi! Ông có bằng về công pháp hành chính, tức là công tác nghệ thuật lãnh đạo và tổ chức chính quyền, hiểu biết rộng về lịch sử, văn hóa (vì ông có bằng Thạc sĩ văn chương). Có chân trong hội mỹ thuật Việt Nam, ông còn là họa sĩ chuyên vẽ trực thể chân dung, là một nhà nghiên cứu chiến lược về quân sự, nhà bình luận chính trị, kinh tế sâu sắc, một người tài năng toàn diện, kết tụ ở ông một con người nhân ái, trung thực, tính chất mạnh mẽ, một nhân tài, hạt ngọc quý của dân tộc Việt Nam. Nguyên quán Nghệ Tĩnh nhưng ông sinh trưởng tại Hà Nội, ông Vũ nói hoàn toàn giọng Hà Nội.
Tiến sĩ Vũ đã biết trước tình hình, đánh trúng phóc ba người tham ô, nhũng loạn trong Bộ Chính Trị và nhiều người khác trong Trung Ương đảng, như Lê Thanh Hải Bí thư đảng TPHCM, Nguyễn Bá Thanh Bí Thư TP Đà Nẵng. Những chức vụ then chốt đã định. Ngày các ông chủ của họ lên ngôi xong thì một chiến dịch bắt bớ khủng bố người quy mô lớn sẽ do tân chủ tịch Trương Tấn Sang cầm đầu. Để ông Vũ ở ngoài tù chắc chắn họ sẽ không yên. Vì thế cho nên họ buộc phải bắt giữ ông, trong tư thế vừa bắt vừa run, vì phe đổi mới trong đảng có thế lực ngang ngửa với phe bảo thủ, phe đổi mới dù lực lượng mỏng, yếu hơn nhưng thu hút được cảm tình của nhân dân hơn khi dựa vào Mỹ để chống Tàu, còn hơn dựa Tàu để mất nước!
Kiên quyết không chịu làm nô lệ cho Tàu, quyết tâm bài trừ tham nhũng thực thi nghiêm chỉnh Hiến Pháp kỷ cương xã hội, xóa bỏ điều 4, đòi đa nguyên đa đảng thuận lòng dân. Chính nghĩa đó luôn nằm ở phía dân. Ai được lòng dân dân hỗ trợ chắc chắn phần thắng nghiêng hẳn về phía ấy. Chủ trương của Cù Huy Hà Vũ chấp nhận hy sinh tranh đấu, ông đã thành công chứng minh cho thế giới thấy rõ bản chất của chính quyền Việt Nam hiện nay vô luật lệ.
Muốn bênh vực cho Tiến Sĩ luật Cù Huy Hà Vũ chúng ta cần xem xét kỹ lưỡng những gì ông đã tranh đấu làm cho đất nước, cho dân tộc qua những luận điểm dưới đây, chúng ta chú trọng đến những điểm chính mà Viện giám sát nhân dân đã truy tố để phản biện hữu hiệu ? đối với một nhà nước thượng tôn pháp luật.
Nói như thế, nhưng những tên bạo chúa có bao giờ tuân theo luật lệ nào đâu? Đến giờ nầy chúng ta cần phải hiểu rằng chúng ta không cần phải phản biện, dùng luật ở đây vô ích. Những kẻ cầm quyền đang đứng trên luật pháp không hề có một chút thiện chí lắng nghe, trao đổi, đã cố tình không thèm nghe phải trái, chỉ dùng luật rừng, sức mạnh bạo lực, bằng dùi cui và nhà tù.
Thế thì… Đi với Bụt mặc áo Cà sa, đi với ma phải mặc áo giấy !
Gần đây những cuộc đụng độ của nhân dân với chính quyền, phần đông công an bị tấn công và bị dân bao vây hỏi tội, hoặc đuổi chạy dài. Các báo lề phải có chỉ thị ráng im thin thít, nín thở chờ qua ngày đại hội sẽ biết tay ta! Thời cơ nầy chúng ta phải biết nắm bắt tận dụng, giữa lúc chuyển giao quyền lực mà hành động kịp thời và giữa lúc hạ viện Mỹ đang đề nghị đưa CSVN trở về danh sách CPC, những nước cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo và nhân quyền.
Ông Vũ là người yêu nước chống ngoại xâm. Nhà cầm quyền CSVN đang mang tội phản dân, hại nước thì làm gì có đủ quyền hạn, lẫn tư cách xử án một người như ông Vũ? Họ bắt ông Vũ để trấn áp cuộc nổi dậy của nhân dân, nhưng họ đã lầm! Tinh thần này của nhân dân đang ngày càng dâng cao mãnh liệt.
Ở đây chúng ta có những ý kiến để tập hợp sức mạnh tổng hợp, không xin sỏ nhà cầm quyền nầy tha cho ông Vũ ra, mà phải nói thẳng cho họ rõ ràng rằng: chúng ta yêu cầu buộc nhà cầm quyền Việt Nam phải thả ngay vô điều kiện cho ông Vũ được tự do. Đó là lẽ phải, đó là công lý cần được tôn trọng.
Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đã kiên cường đơn thân độc mã chống lại bạo quyền, nên ông bị truy tố về tội tuyên truyền chống lại nhà nước nhân dân, ông đòi “xóa bỏ điều 4 của Hiến Pháp Việt Nam” vì điều nầy vi hiến, bảo vệ quyền lợi duy nhất của đảng, ông đòi “đa nguyên đa đảng để chống lạm quyền tham nhũng”, ông đề nghị nên “đồng hành Quân Sự với Hoa Kỳ là Mệnh Lệnh của Thời Đại”, chống lại sức ép của Trung quốc lấn chiếm biển đảo, bảo đảm toàn vẹn lãnh thổ, ông “phản đối việc treo cờ búa liềm trong các dịp đại lễ” vì cờ nầy là cờ đảng cộng sản Liên xô đã vô giá trị, ông “kiến nghị cấm Bộ phim phản động, nô dịch văn hóa Tàu, phỉ báng dân tộc là Lý Công Uẩn – Đường đến Thăng Long” … Ông có những bảo vệ cho những người chống tham nhũng, bảo vệ dân oan, bảo vệ giáo dân trước sự đàn áp tôn giáo, chẳng có điều gì ông Vũ sai trái cả, chắng có điều gì xuyên tạc sự thật và bôi bác ai cả, đó là những đòi hỏi chính đáng cho quyền lợi thiết thực của đại đa số người dân Việt Nam chúng tôi. Những gì ông chống, những gì ông kiến nghị, những gì ông đòi hỏi là nguyện vọng tha thiết của nhân dân chúng tôi, phản ánh quyền lợi thiết thực của đại đa số nhân dân của chúng tôi, nên chúng tôi đồng thanh ký tên bên dưới đây, quyết tâm bảo vệ chính nghĩa cho ông Vũ. Ông Vũ là người yêu nước thể hiện một người có lương tri biết bảo vệ đất nước. Ông Vũ không hề có tội. Chính nghĩa nầy ngời sáng không sợ thua ai cả !
Tòa án nhân dân nào xử ông Vũ? Hãy giải tán cái tòa án bịp bợm đó đi! Chúng tôi đồng thanh tuyên bố bác bỏ tòa án đó, công cụ của nhóm thiểu số cầm quyền bất chính, đã đi theo con đường phản lại dân tộc, phản quốc với đầy đủ chứng cớ. Tòa án như thế chỉ là giả danh nhân dân và hoàn toàn vô giá trị. Nhân dân thật sự là chúng tôi đây! Đừng mạo danh chúng tôi nữa !
1. Do đó Tiến Sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đã mạnh dạn khiếu kiện nhắm thẳng vào những người có quyền hành chủ chốt như Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng ký quyết định cho Trung quốc khai thác Bauxite ở Tây nguyên, vượt nguyên tắc luật pháp quốc gia, gây nguy hại nghiêm trọng đến an ninh kinh tế, an ninh chính trị, quân sự, hủy hoại môi trường. Một người dân làm thất thoát 25 Tỉ VN bị chính quyền tuyên phạt 15 năm tù giam, nhưng ông Nguyễn Tấn Dũng bao che cho tập đoàn tàu thủy Vinashin gây thảm họa thua lỗ tới 100 ngàn tỉ VN có giá trị gấp 4.000 lần, đáng ra ông Dũng phải lãnh tới 60.000 năm tù, hoặc ít nhất ông phải từ chức, đằng nầy ông nhận trách nhiệm bằng mồm xong, lẳng lặng chờ tấn phong chức Thủ Tướng thêm 5 năm nữa, nhóm của ông tiếp tục chia chác nhau cầm quyền. Kỷ cương phép nước có còn gì nữa không? Trong tương lai, công trình đường sắt cao tốc sẽ được duyệt thực hiện bằng tiền vay ODA của ngoại quốc, các ông đua nhau tham nhũng rút ruột công trình, thiệt hại phẩm chất công trình kém, nợ nần 10 đời con cháu về sau trả không hết, còn các ông ôm Dollars chạy ra ngoại quốc. Nhìn vụ Vinashin thì biết trách nhiệm của các ông tới đâu! Vì thế xin lỗi, dẹp các ông qua một bên là thuận ý dân. Để các ông tồn tại ngày nào vay nợ vô tôi vạ, chi tiêu phung phí, làm sao con cháu trả nổi!?
2. Ngày 14 tháng 9 năm 2010, tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ lại có đơn kiện Thủ Tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng về hành vi “ban hành nghị định cấm công dân khiếu nại tập thể”, trái với Hiến pháp và pháp luật Việt Nam. Đàn áp tiếng nói dân chủ.
Để minh chứng cho những điều nầy, xin quý vị vui lòng tham khảo tiếp vào những Links kèm theo dưới đây để hiểu thật rõ vấn đề: “Nói có sách mách có chứng”, chúng tôi không hề áp đặt một chiều như cộng sản thường tuyên truyền, quý vị hãy đọc, bình tĩnh, tỉnh táo nhận xét: đây là những điều công khai đã đăng tải phỏng vấn trên báo chí, cả lề trái, lề phải, các đài phát thanh trong cũng như ngoài nước, nên không thể gọi là bí mật, dấu diếm, khuất tất “tuyên truyền xuyên tạc”, không thể gọi là “nói xấu chế độ”, “bôi xấu lãnh đạo” được? Tuyên truyền chỗ nào? Nói xấu và xuyên tạc chỗ nào? Có ai dẫn chứng và chứng minh được không? Trong khi nhân dân thì thấy và biết hết từ lâu ?
TS CÙ HUY HÀ VŨ TIN MÌNH SẼ THẮNG KIỆN (KỲ 1)
[10.07.2009 19:54 - Nhịp Cầu Thế Giới Online]
http://nhipcauthegioi.hu/modules.php?name=News&op=viewst&sid=1949
TS CÙ HUY HÀ VŨ TIN MÌNH SẼ THẮNG KIỆN (KỲ 2)
[12.07.2009 11:04 - Nhịp Cầu Thế Giới Online]
http://nhipcauthegioi.hu/modules.php?name=News&op=viewst&sid=1955
3.Vụ bào chữa cho Thiếu tướng công an Trần Văn Thanh
Năm 2009, Cù Huy Hà Vũ có bài viết “Chánh án Tòa Đà Nẵng Lập Kỷ Lục Vi Phạm Nhân Quyền”. Sau đó Văn phòng luật sư Cù Huy Hà Vũ chính thức nhận lời bào chữa cho Thiếu tướng công an Trần Văn Thanh, nguyên chánh thanh tra của Bộ công an. Tuy nhiên, Tòa án Nhân dân thành phố Đà Nẵng đã từ chối cấp giấy chứng nhận bào chữa cho luật sư Nguyễn Thị Dương Hà của văn phòng luật sư Cù Huy Hà Vũ. Theo ông Vũ, Tòa án Đà Nẵng trong đó nói về việc Tòa án Nhân dân thành phố Đà Nẵng đã vi phạm nhân quyền nghiêm trọng khi đưa tướng công an Trần Văn Thanh đang bị hôn mê ra xét xử với tội danh “lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, tập thể và cá nhân” theo Khoản 1, Điều 258, Bộ luật hình sự. Theo ông, đây là một “hành động vô cùng tàn bạo và man rợ, một phiên tòa chưa từng có trong lịch sử thế giới”. Ông cũng đề nghị cách chức và truy tố chánh án Nguyễn Văn Quận của Tòa án Nhân Dân Đà Nẵng về “tội làm nhục người khác”“tội ép buộc nhân viên tư pháp làm trái pháp luật”. Ông Nguyễn Văn Quận sau đó ngay lập tức được thay thế bởi một chánh án khác, đã cố tình kéo dài thời gian để đến lúc cuối cùng từ chối cấp giấy chứng nhận bào chữa với lý do là đã cận ngày.
Ông Cù Huy Hà Vũ sau đó đã trả lời phỏng vấn đài RFA, trong đó ông cho rằng phiên toà xử tướng công an Trần Văn Thanh “mang hàm ý đe dọa người dân, đe dọa những người chống tham nhũng.” Theo ông Vũ, vụ án này “được tạo nên nhằm tiêu diệt tướng Thanh” vì ông Trần Văn Thanh là viên tướng chống tham nhũng. Cù Huy Hà Vũ nêu dẫn chứng là Thiếu tướng Trần Văn Thanh đã từng “chỉ đạo điều tra vụ án tham nhũng liên quan trực tiếp đến ông Nguyễn Bá Thanh lúc đó là Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng và hiện nay là bí thư thành ủy Đà Nẵng.” Ông Vũ cho rằng đây “là hành vi trả thù đối với việc chống tham nhũng.” Ông xác nhận Văn phòng luật sư Cù Huy Hà Vũ sẽ bào chữa cho tướng Trần Văn Thanh ở phiên toà phúc thẩm, tuy nhiên, sau đó đã bào chữa cho trung tá Dương Ngọc Tiến.
4. Hai ông Tướng Phạm Xuân Quắc và Trần Văn Thanh thủ trưởng công an điều tra, có trách nhiệm thanh tra vạch trần tội ác của kẻ tham nhũng bị đưa ra tòa để xử án nhưng rồi thì Nguyễn Bá Thanh vẫn tại vị làm bí thư TP Đà Nẵng, Lê Thanh Hải vẫn cứ là Bí thư TP HCM, Phạm Quang Nghị vẫn cứ là Bí Thư TP Hà Nội và bây giờ sắp sửa làm Chủ Tịch Quốc Hội, cơ quan lập pháp của nhà nước. Thủ Tướng làm sai luật pháp thiệt hại hàng ngàn Tỉ đồng ở Vinashin, không chịu từ chức, tiếp tục đòi làm Thủ tướng thêm nhiệm kỳ nữa! Trong khi một nhân viên ngân hàng lập thủ tục khai man biển thủ của ngân hàng 25 tỉ VN  bị kết án rất nặng 15 năm tù, thử hỏi luật pháp VN, lẽ phải ở VN có còn hay không ? Bây giờ đến lượt Luật Sư Vũ người bảo vệ cho các ông Tướng nầy, cũng phải đối mặt với tòa án, với pháp luật một cái tội vô cùng vớ vẩn vu vơ, “Tuyên truyền chống phá nhà nước XHCN”, “chống phá chính quyền nhân dân”. Nhà cầm quyền lừa dối và nhận vơ quen rồi! Chính quyền nầy của đảng, không hề của dân! Các chức vụ như Tổng Bí Thư đảng là chuyện của đảng, dân không thèm để ý tới. Nhưng Chủ Tịch nước, Thủ Tướng, Chủ Tịch Quốc Hội phải do dân bầu đại biểu, dân chọn lựa bỏ phiếu, nhưng các ông tự họp nhau chia chác quyền hành, chẳng coi dân chúng ra gì cả !
Hành động nhận bào chữa cho hai ông Tướng Thủ trưởng ngành công an điều tra chống tham nhũng, chứng tỏ ông Vũ là người công tâm bảo vệ cho sự chân chính, lẽ phải, chống tham nhũng (trong khi các thành phần công an khác, dân rất thù ghét vì chỉ nghe theo lệnh quan thầy đàn áp nhân dân ). Trong lực lượng công an không thiếu gì những người còn có lương tri, biết thế nào là phải trái, biết thế nào là bán nước hại dân, như Tướng Quắc, Tướng Thanh là điển hình. Trong những ngày biến động dân xuống đường, các anh em công an biết mình ở thế không còn chính nghĩa, chớ có đương đầu với dân là tự sát, hãy bảo vệ cho dân làm nên lịch sử, đưa đất nước thoát nạn lệ thuộc Tàu cộng cứu nước. Đó là mệnh lệnh hết sức thiêng liêng của Dân tộc, là người con dân đất Việt bất cứ ai cũng phải bảo vệ Tổ quốc trước nạn lấn chiếm xâm lăng của Tàu cộng.
5. Thư ngỏ của TS Luật Cù Huy Hà Vũ gửi Trung tướng Vũ Hải Triều:
http://www.facebook.com/topic.php?uid=105390406869&topic=14237&post=58551
Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ tố cáo và đề nghị khởi tố, truy tố Trung tướng Công an Vũ Hải Triều họp báo công bố phá sập 300 trang mạng trong và ngoài nước, đây là chủ trương bịt mồm dư luận do Trung cộng chỉ đạo. Bây giờ ông Tướng nầy cầm nắm nhiệm vụ công tố ông Vũ ở phiên tòa , thật là một nghịch lý của luật pháp ! cần phải xóa bỏ.
6. Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ có văn bản kiến nghị cấm bộ phim phản quốc “Lý Công Uẩn đường tới thành Thăng Long” gởi Quốc Hội ngày 01-10-2010. (trang mạng Yêu Việt Nam )
http://www.yeuvietnam.com/2010/10/02/ti%E1%BA%BFn-si-lu%E1%BA%ADt-cu-huy-ha-vu-ki%E1%BA%BFn-ngh%E1%BB%8B-c%E1%BA%A5m-b%E1%BB%99-phim-ph%E1%BA%A3n-qu%E1%BB%91c-%E2%80%9Cly-cong-u%E1%BA%A9n-d%C6%B0%E1%BB%9Dng-t%E1%BB%9Bi-thanh-thang-lo/
Cú nhắm đánh thẳng vào mặt Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Phú Trọng thân Trung Quốc. khiến bộ phim nầy không thể mang ra trình chiếu trong dịp lễ kỷ niệm ngàn năm Thăng Long Hà Nội, vạch tội Phạm Quang Nghị Bí Thư Thành Ủy Hà Nội, Bộ Văn Hóa thể thao và Du lịch theo giặc Tàu mới cho cuốn phim quay bí mật tại trường quay Hoành Điểm tận ở bên Tàu, đạo diễn của Tàu, trang phục, mũ mão, búi tóc… theo kiểu Tàu… Kiến nghị có phần phản biện bằng hình ảnh sinh động. Bộ phim phản quốc nầy được Phó Thủ Thướng Thường Trực Nguyễn Sinh Hùng thông qua. Tại sao không gọi Lý Thái Tổ đường tới thành Thăng Long? Dùng tên Lý Công Uẩn là tên Húy ai gọi sẽ bị tội chu tam tộc, xuyên tạc lịch sử, xúc phạm vĩ nhân, xúc phạm dân tộc VN, bội phản văn hóa, bội phản dân tộc VN. Một văn bản tố cáo tới 4 nhân vật trong Bộ Chính Trị kể cả Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng… lệ thuộc Tàu.  và đụng đến thế lực bảo trợ của Thiên triều dành cho ngụy quyền đảng CSVN, đây mới là nguyên nhân sâu xa chính thức dẫn đến quyết định bằng mọi cách BCT phải họp ra lệnh bắt Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ .
Như vậy ông LS Vũ được gắn một cái nhãn rất oai phong lẫm liệt, công dân yêu nước thương nòi, chống kẻ thù xâm lăng, muốn biến dần dân tộc Việt thành Hán tộc.
Nhà cầm quyền Việt Nam qua hành động nầy hiện nguyên hình chỉ là những tên quan thái thú của Tàu, vâng lệnh Thiên triều đàn áp người yêu nước.
Ông Vũ cũng lên tiếng về vụ tai tiếng Vinashin qua phỏng vấn của đài VOA, kết tội Nguyễn Tấn Dũng và Phó thủ Tướng Nguyễn Sinh Hùng phải chịu trách nhiệm. Các quan an ninh Việt Nam cố nhịn nhục cho qua khỏi đại hội đảng, nhưng đây là lệnh từ phía Trung cộng phải triệt hạ bắt giữ Cù Huy Hà Vũ.
Trung Tướng Nguyễn Chí Vịnh một tay sai đắc lực của Trung cộng cũng im hơi lặng tiếng, chờ phe đảng của y yên vị thì sẽ ra tay trấn áp tất cả những ai chống đối.
7. Ngày 25-10-2010 Ts Cù Huy Hà Vũ trả lời báo VNRs : Không cho luật sư bảo vệ sáu giáo dân, có thể dẫn đến nổi dậy. ( báo Đảng Dân Tộc Việt Nam )
http://freevietpress.com/?p=36692
Tòa án nhân dân quận Cẩm Lệ không cấp quyền bảo vệ các nạn nhân Cồn Dầu. Chứng tỏ thế lực cầm quyền quyết định cho bắt ông Vũ đã đang được thực hiện, bắt ông Vũ rồi lấy ai bào chữa cho giáo dân ?
8. TS Cù Huy Hà Vũ: Ðồng Hành Quân Sự với Hoa Kỳ là Mệnh Lệnh của Thời Đại ( 26-08-2010 )
http://www.vietthuc.org/2010/08/26/ts-cu-huy-ha-vu-%C3%B0%E1%BB%93ng-hanh-quan-s%E1%BB%B1-v%E1%BB%9Bi-hoa-k%E1%BB%B3-la-m%E1%BB%87nh-l%E1%BB%87nh-c%E1%BB%A7a-th%E1%BB%9Di-d%E1%BA%A1i/
http://www.voanews.com/vietnamese/news/vietnam-china-us-07-24-2010-99174314.html (VOA News.com )
9. Lời nhắc nhở gửi tới Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ (23-08-2010)
http://www.mehangcuugiup.info/index.php?option=com_content&view=article&id=1050:li-nhc-nh-gi-ti-tin-s-lut-cu-huy-ha-v&catid=39:thi-s-trong-nc&Itemid=57
10. Thư Của Tiến Sỹ Luật Cù Huy Hà Vũ gửi Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết…
http://saigonecho.com/main/tintuc/thoisu/20708-th-ca-tin-s-lut-cu-huy-ha-v-gi-ch-tch-nc-nguyn-minh-trit.html ( 16-08-2010 )
11. Ts. Cù Huy Hà Vũ: Không cho luật sư bào chữa làm việc với giáo sư Hoàng là trái pháp luật
http://www.chuacuuthe.com/?p=7799
Phỏng vấn tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ
Trâm Oanh thực hiện ( 12-10-2010 ) Vietnamexodus
Nghe 4 đoạn băng ghi âm nầy khoảng 2 tiếng, bao trùm tất cả những ý nghĩ, tư tưởng và việc làm của LS Cù Huy Hà Vũ từ trước tới nay, con người yêu nước, trực tính, không khoan nhượng trước bất công,uy vũ bất năng khuất.
http://www.vietnamexodus.com/modules.php?name=News&file=article&sid=5760
12. TS. Cù Huy Hà Vũ kêu gọi thả tất cả cựu quân nhân, viên chức VNCH
http://www.lienminhdantocvn.com/memHT/articles_78_TS–C%C3%B9-Huy-H%C3%A0-V%C5%A9-k%C3%AAu-ga%BB%8Di-tha%BA%A3-ta%BA%A5t-ca%BA%A3-ca%BB%B1u-QN-vi%C3%AAn-cha%BB%A9c.html
Trong bài nầy ông đề nghị lấy hai chữ Việt Nam làm quốc hiệu và bỏ cái đoạn: “Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa”
13. Phải đa đảng mới chống được lạm quyền. (10.09.2010)
Việt Nam và ngày 30-04 dưới suy nghĩ của Cù Huy Hà Vũ
http://www.mhcg.info/index.php?option=com_content&view=article&id=1106:tin-s-lut-cu-huy-ha-v-a-ng-hay-la-cht&catid=39:thi-s-trong-nc&Itemid=57
14. TS Cù Huy Hà Vũ, từ khởi kiện Thủ tướng đến yêu cầu xóa bỏ điều 4 Hiến pháp
Xóa bỏ điều 4 Hiến Pháp CHXHCNVN. ( phỏng vấn VOA )
http://www.vietinfo.eu/cung-suy-ngam/ts-cu-huy-ha-vu-tu-khoi-kien-thu-tuong-den-yeu-cau-xoa-bo-dieu-4-hien-phap.html
15. Kiến nghị không trương cờ búa lưỡi liềm trong những kỳ đại lễ….( 07-10-2010 )
http://www.yeuvietnam.com/2010/10/07/ti%E1%BA%BFn-si-lu%E1%BA%ADt-cu-huy-ha-vu-ki%E1%BA%BFn-ngh%E1%BB%8B-khong-tr%C6%B0%C6%A1ng-c%E1%BB%9D-bua-li%E1%BB%81m-va-bi%E1%BB%83u-tr%C6%B0ng-khac-c%E1%BB%A7a-d%E1%BA%A3ng-csvn-trong-d%E1%BA%A1i-l/
16. Nhà TS luật Cù Huy Hà Vũ bị đập tường rào. ( 27.01.2010 )
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/01/100128_cuhuyhavu_case.shtml
Bấy nhiêu tựa đề mục chính, đã nói lên Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ quan tâm đến cải cách chính trị, kinh tế, xã hội Việt Nam theo hướng nào rồi ! ông đã nổ phát pháo lệnh, việc còn lại của chúng ta phải anh dũng tiến lên chiếm cứ mục tiêu.
Hỡi những con dân đất Việt khốn khổ trong và ngoài nước, bất kể già trẻ lớn bé, bất kỳ tôn giáo nào, bất kỳ dân tộc đảng phái, hãy cùng nhau hợp lực làm một cuộc biểu tình vô tiền khoáng hậu, biểu dương lực lượng cho đảng CSVN biết rằng : ai mới là người nắm vận mệnh đất nước ? Ai mới là người chính thực sự có quyền làm chủ đất nước ? bè lũ tay sai bán nước hại dân phải lùi bước
Ai có phương tiện khả năng gì giúp được nước thì hãy mang ra giúp nước, ai có súng dùng súng, ai có gươm dùng gươm, không có súng gươm dùng cuốc, thuổng, gậy gộc, đòn gánh, tầm vông vạt nhọn, cờ lê, mỏ lết, búa , kìm, dao, kéo, rựa, phản…ngay cả giàng ná… dây trói… bom xăng… bất cứ thứ gì có thể khống chế được bọn ngụy quyền hại dân, cứu nước. Chúng ta không mạnh dạn đòi hỏi đứng lên kháng chiến, chúng sẽ không bao giờ tự nhiên đem trả cho chúng ta những thứ gì đã cướp được.
Tại sao chúng ta cứ mãi thụ động lo đối phó phòng thủ, mà không hề nghĩ đến thế tấn công ?
Gia đình, dòng họ nhà ông Cù Huy Hà Vũ đã từng chủ động ra những đòn phản công chính quyền mạnh mẽ bằng mọi ngã ngách của luật pháp, không ngừng tố cáo chính quyền làm sai luật pháp. Dù người đó là ai, làm chức vụ gì, làm sai pháp luật phải được nghiêm trị, bà Dương Hà vợ ông Tiến Sĩ luật Cù Huy Hà Vũ tiếp tục mạnh dạn đưa đơn khởi tố Thủ Trưởng Cơ quan An ninh điều tra Bộ công an, lẫn đích danh Trung Tướng Hoàng Kông Tư phó thủ trưởng cơ quan điều tra Bộ Công An. có hành vi sai phạm luật pháp. Mợ Đặng Thị Kim Hoàn. Các chú của CHHV đều đưa đơn thỉnh nguyện. Chính quyền cố tình làm ngơ im lặng không thèm trả lời, không dùng lý lẽ của luật pháp, can tâm tiếp tục dùng quyền lực có đựơc để đàn áp. Chúng ta là người hết lòng ủng hộ việc làm của ông Vũ là đúng đắn, chúng ta cần phải có hành động thiết thực :
Các bước chính quyền bắt người đều bất hợp lệ, vi phạm chỗ ở công dân, vu khống anh Vũ quan hệ bất chính rất bỉ ổi bằng hai bao cao su. Bôi xấu thanh danh gia đình họ Cù Huy. Bây giờ phải trả lời sao đây ? Phải công khai xin lỗi.
Khám xét nhà ở bất hợp pháp.( không có chủ nhà vợ ông Vũ là Dương Hà ở nhà ).
Tịch thu các vật dụng trong nhà của CHHV trái phép. Vì ông Vũ không có tội.
Ông Trung Tướng Hoàng Kông Tư họp báo tuyên bố ông Vũ phạm vào điều 88 cũng sai luật pháp ( Một công dân bị tạm giam chờ tòa án xét xử, không ai được quy cho họ là tội phạm về bất cứ một tội danh gì ).
Người bị tạm giam dù bất cứ tội gì cũng phải được có luật sư bào chữa ngay sau khi bị tạm giam.
Các đơn xin gặp mặt của chú CHHV, của Mợ, của em, của vợ CHHV mời luật sư biện hộ đều không được trả lời. Nhà nước nầy đã đuối lý câm miệng trước những đòi hỏi chính đáng của Gia đình và dòng họ Cù Huy làm đúng theo pháp luật, Họ đã bí lối không hề thực thi đúng luật pháp của chính mình đề ra.
Nay Viện Giám Sát nhân dân truy tố ông Vũ làm ra và phát tán những tài liệu tuyên truyền chống phá nhà nước vi phạm điều 88 Bộ luật hình sự điều 1 khoản C.
Điều nầy sẽ bị bác bỏ hoàn toàn theo điều 53 của luật pháp VN và điều 19 trong công pháp quốc tế về luật dân sự mà VN là thành viên đã ký kết  phải tôn trọng tuyệt đối 100%
Nhiều người đã bị bắt vô cớ như thế với luật lệ tùy tiện, nhiều người đã bị vu vạ những tội không hề có. Bị tịch thu tài sản, oan trái chất chồng oan trái.
Vậy chúng ta phải làm sao ? Phải nhất tề đứng lên chỉ thẳng vào mặt quân bán nước hại dân mà nói: chúng bay hết thời rồi ! nhân dân là chúng tôi đã nổi giận tước đoạt lại tất cả những gì đã nhầm trao. Tất cả các cơ quan chính quyền hãy trả lại hai chữ „nhân dân“ thì các ông mất hết chính nghĩa ? dân là chúng tôi đây, thưa các ông đầy tớ ! chúng tôi là chủ nhân của xã hội, chúng tôi ra mệnh lệnh điều hành các ông phải tuân theo. Nhân dân cấm các ông bán nước ! ai cho phép các ông thương thảo ngầm các hiệp định nhượng bộ đất đai sông biển cho giặc Tàu ?
Từ xưa đến nay chính quyền làm sai và cứ tiếp tục làm sai trái mãi mãi, hết người nầy đến người khác sẽ bị bắt, bị khám xét nhà , bị tịch thu tài sản và sẽ bị truy tố, tuyên án hết sức vớ vẩn. Chúng ta không thể mãi cúi đầu im lặng, vì im lặng đồng lõa với tội ác. Có tội với tiền nhân, có tội với thế hệ con cháu mai sau.
Đời người đằng nào không phải chết một lần, chết sao cho vinh dự, hãy đồng lòng thà chết cho tổ quốc quyết sinh !
Ông Tiến Sĩ luật Cù Huy Hà Vũ là người tốt nghiệp Luật tại một đại học Sorbonne danh tiếng của Pháp, không thể làm sai luật hơn anh cử nhân học bổ túc luật rừng U minh Nguyễn Tấn Dũng đang cầm quyền ?
Tự Do hay là chết ? Chết vinh còn hơn sống mãi chịu nhục !
Lịch sử Dân tộc ta đã nhiều phen quật khởi:
Suốt trong chiều dài lịch sử đấu tranh của dân tộc Việt từ thời Kinh Dương Vương sinh ra Sùng Lãm, Lạc Long Quân cùng Âu Cơ dựng nước, thành lập họ Hồng Bàng với 18 đời kế tiếp ở Văn Lang 2879-258 trước Tây lịch.
Hùng Linh Công là cháu ruột Vua Hùng, Một danh tướng thuộc đời Hùng Vương thứ sáu (1718 – 1631 TCN), ông được vua trao cho kim đao và 3 vạn binh mã đi tiên phong cùng với Thánh Gióng ( Phù Đổng Thiên Vương ) đánh tan giặc Ân. ( lịch sử VN đã có gần 4.000 năm chống giặc Tàu )
Năm 111 trước công Nguyên Tể Tướng Lữ Gia đánh quân Tống
Năm 43 Hai bà Trưng đất Mê Linh đã đánh đuổi quân Thái thú Tô Định nhà Hán.
Năm 248  Bà Triệu: Đánh  đuổi quân Đông Ngô
Trước sự hung hãn của kẻ thù, bằng lời nói đanh thép:
“Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá kình ở biển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, chứ không chịu khom lưng làm tì thiếp cho người!
Năm 938 Ngô Quyền chống quân Nam hán với trận Bạch Đằng giang giải phóng đất nước chấm dứt 1.000 năm Bắc thuộc.
Năm 1075 Danh Tướng Lý Thường Kiệt đời Lý Nhân Tông oai hùng Hạ Khâm, Liêm rồi vây hãm Ung Châu, chống quân xâm lược nhà Tống. với bài thơ hùng tráng được coi là bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên của Đại Việt:
“ Nam Quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành phan thủ bại hư”
tạm dịch
Sông núi nước Nam vua Nam ở
Rành rành định phận tại sách trời
Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm
Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời.
Năm 1285 Tướng Trần Bình Trọng khi bị sa vào tay giặc Nguyên Mông đã dõng dạc tuyên bố với quân thù:
“Ta thà làm quỉ nước Nam, chứ không thèm làm Vương đất Bắc. Ta đã bị bắt thì có một chết mà thôi, can gì mà phải hỏi lôi thôi ”
Năm 1288 Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn tâu với vua Trần Nhân Tông khi giặc Nguyên Mông vào xâm chiếm nước ta, ông kiên quyết mang mạng sống của mình ra tâu với vua: “Nếu bệ hạ muốn hàng, xin chém đầu thần trước đã ! “ với ý chí sắt đá Hưng Đạo Đại Vương đã đại thắng quân Nguyên cũng trên sông Bạch Đằng.
Anh hùng áo vải đất Lam Sơn Lê Lai, Lê Lợi với hội thề Lũng Nhai chống quân Minh năm 1416.
Cuối năm 1788 Vua Lê Chiêu Thống cầu viện Hoàng Đế nhà Thanh là Càn Long  sai Tổng Đốc Lưỡng Quảng Tôn Sĩ Nghị chỉ huy 20 vạn quân Thanh hộ tống Lê chiêu Thống về chiếm Thăng Long Phù Lê diệt Trịnh, Năm 1789 Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ Tây Sơn lên ngôi Vua lấy Hiệu là Quang Trung đại phá quân Mãn Thanh. Tướng Đề đốc Hứa Thế Hanh Tử Trận, Tổng Đốc lưỡng Quảng Tướng Sầm Nghi Đống treo cổ tự tử. Tổng Đốc Lưỡng Quảng Tôn Sĩ Nghị bỏ cả ấn tín cùng Lê Chiêu Thống chui ống đồng bỏ chạy về Tàu.
Năm 1861 Nguyễn Trung Trực đốt tàu Pháp L’Esperance trên sông Vàm Cỏ
Hỏa hồng Nhật Tảo oanh thiên địa
Kiếm bạt Kiên Giang khấp quỷ thần.
Ngày 19-01-1974 trước sự xâm lăng của Trung Cộng vào quần đảo Hoàng Sa Hải Quân VNCH đã anh dũng chống trả với quân thù bảo vệ biển đảo, Hộ Tống Hạm Nhật Tảo (HQ 10) đã bị trúng đạn pháo, 58 chiến sĩ VNCH đã anh dũng hy sinh đền nợ nước, Hạm trưởng Thiếu Tá Ngụy Văn Thà tử thủ theo tàu, nhân dân đời đời ghi nhớ công ơn nầy, chính quyền phản động bán nước cho Tàu cộng không công nhận sự hy sinh nầy theo đề nghị của ông Vũ, tệ hại hơn nữa bắt bớ những người dân VN yêu nước bày tỏ thái độ bảo vệ chủ quyền lãnh thổ biển đảo. Hoàng Sa và Trường Sa là những đảo của VN. Trung cộng bắt bớ, đánh đập ngư dân VN đòi tiền chuộc, nhà cầm quyền CSVN khiếp nhược gọi là “người nước lạ” và “tàu lạ”! Một nhà cầm quyền hèn với giặc, ác với dân.
Ngày 14-03-1988 Hải quân quân đội Nhân Dân Việt Nam đã anh dũng chống trả với quân xâm lăng Trung cộng, kết quả 3 tàu chiến bị đánh chìm, 64 chiến sĩ  anh dũng hy sinh. Trung cộng cưỡng chiếm thêm 14 đảo và đá ngầm trên quần đảo Trường Sa. tháng 03 vừa qua khi làm lễ tưởng niệm 64 chiến sĩ hy sinh nầy trong cuộc chiến tranh với “người nước ngoài”, không dám gọi thẳng tên Trung quốc, thật là nhục cho những anh hùng liệt sĩ đã xả thân cho Tổ Quốc.
Cha ông ta đã hiên ngang kiên cường trước quân thù như vậy, hiển hách chống quân xâm lăng như vậy, bao phen quân thù phải khiếp hồn bạt vía.
Giờ đây đảng CSVN một chính quyền ươn hèn khiếp nhược, không dám gọi thẳng tên bọn ăn cướp Tàu cộng đúng tên, mà chỉ dám gọi là “người nước ngoài”, “người lạ” với “tàu lạ”? Họ có quyền gì dám dâng sông núi, đất biển của tổ tiên cho giặc ?
Từ ngàn xưa, trải qua các triều đại phong kiến các vị vua của ta triều cống những hiện vật quí có thể tìm được và tạo ra cho Thiên triều để giữ tình hòa hảo, tiền nhân của ta dù có độc tài chuyên chế hay đất nước bị đô hộ của giặc Tàu, hoặc có những khi huynh đệ tương tàn khiến Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống phải nhờ vào sự giúp đỡ của đế quốc Trung hoa, nhưng vẫn không có triều đại nào cam tâm nghe theo ngoại bang để tàn sát dân tộc mình, cũng không có triều đại nào sợ sệt tự dâng hiến đất cắt đai của Tổ quốc cho ngoại bang như triều đại của ĐCSVN hôm nay. Mất nước làm sao đòi lại được ?!!
Ải Nam quan, bãi Tục Lãm, Thác Bản Giốc đâu rồi? Hàng trăm ngàn Km vuông đất ở ranh giới Việt Trung thuộc về Trung Cộng.
Quần đảo Hoàng sa mất trắng, quần đảo Trường Sa bị chiếm mất 14 đảo và bây giờ đang bị Trung cộng lấn lướt vẽ đường lưỡi bò ngư dân ta không còn bờ biển để đánh cá, tài sản mỏ dầu dưới lòng biển bị Trung cộng cướp trắng. Tại sao ? tại ai ?
Hàng vài trăm ngàn KM vuông rừng đầu nguồn được cho Trung quốc thuê dài hạn 50 năm để khai thác với giá rẻ như cho.
Tại sao có thể cho phép hàng chục ngàn công nhân Trung Quốc vào khai thác mỏ Bauxite ở Komtum, chính phủ có hỏi ý dân chưa ?
Vua Trần Nhân Tông Vậy các ngươi phải nhớ lời ta dặn, một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không được để lọt vào tay kẻ khác. Ta để lời nhắn nhủ này như một lời di chúc cho muôn đời con cháu”.
Chúng ta không phản kháng mạnh mẽ, chế độ phản động hại dân nầy cần phải thay thế gấp ! thì có ngày cũng sẽ đến lượt chúng ta sẽ bị bắt. Con em chúng ta sẽ chịu làm nô lệ Tàu.
Chúng ta phải làm một cuộc biểu tình rầm rộ yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam phải tức khắc thả anh Cù Huy Hà Vũ ra.
Xác định và ủng hộ hoàn toànTiến Sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ với những khiếu kiện và tố cáo hoàn toà.
Trần Nhân Tâm
danlambao

2011: Đảng Cộng Sản Việt Nam bắt đầu giai đoạn sụp đổ

Một cuộc lừa gạt: Mớ kinh điển đạo pháp được tụng niệm nhồi nhét suốt hơn 60 năm nhưng không áp dụng. Còn sản sinh ra một lũ ăn cắp cha truyền con nối nay thành vấn nạn quốc gia.

“…Sự thật là đảng cộng sản dù có nhận thấy bắt buộc phải đổi mới cũng không thể đổi mới được nữa. Nó đã phân hóa ở mức không thể phục hồi…” Thế giới bước vào năm 2011 mà vẫn chưa ra khỏi cuộc khủng hoảng kinh tế đã bắt đầu từ 2007.
Đó là vì cuộc khủng hoảng này không chỉ đơn thuần là một cuộc khủng hoảng kinh tế, càng không phải chỉ là một cuộc khủng hoảng tài chính và ngân hàng. Nó là một cuộc khủng hoảng của mô hình chính trị thế giới hậu cộng sản trong đó các nước dân chủ phát triển tiêu thụ nhiều hơn hẳn sản xuất, chấp nhận thâm thủng ngoại thương quá đáng và để mặc cho các chế độ độc tài bóc lột triệt để công nhân để xuất khẩu tối đa. Kết quả là trong gần hai thập niên các nước phát triển tiêu xài quá đáng trong khi nhiều nước đang phát triển, nhất là Trung Quốc, tiết kiệm quá đáng. Tình trạng bệnh hoạn này dẫn đến bế tắc và đang áp đặt một xét lại toàn cầu trong đó các nước phát triển sẽ phải thắt lưng buộc bụng trong khi các nước đang phát triển phải trước hết phải dựa vào thị trường nội địa và vốn đầu tư của chính mình. Nó đặt mọi quốc gia trước bài toán khó khăn là làm thế nào để cân bằng ngân sách mà không gây thương tổn cho hiệu năng kinh tế và an sinh xã hội. Thử thách này chỉ những quốc gia có đồng thuận dân tộc mạnh để chấp nhận những hy sinh và cố gắng chung mới có thể vượt qua được.
Trong bối cảnh thế giới khó khăn này tình trạng của Việt Nam lại càng bi đát hơn. Chúng ta không chỉ có những vấn đề của những nước đang phát triển mà còn có cả những vấn đề chỉ có ở những nước giàu. Chúng ta nghèo một cách hổ nhục, thu nhập trung bình của một người Việt Nam chỉ bằng 1/10 mức trung bình thế giới, nhưng lại tiêu xài hoang phí do sự kiện của cải tập trung trong tay một thiểu số huênh hoang. Kinh tế của chúng ta là một kinh tế hướng ngoại dựa trên xuất khẩu nhưng chúng ta lại nhập siêu liên tục ở mức báo động: 15% GDP. Đảng cộng sản quả thực đã quản lý kinh tế một cách tệ hại khó tưởng tượng. Mọi quốc gia đều gặp khó khăn và phải xét lại nhưng Việt Nam lại càng phải xét lại triệt để và toàn diện hơn. Không đổi mới được trong một hoàn cảnh bắt buộc phải thay đổi như vậy tương đương với tự sát.
Năm 2011 cũng bắt đầu với đại hội 11 của ĐCSVN và là dịp để đảng này chứng tỏ nó hoàn toàn không có khả năng thích nghi để tồn tại. Các tài liệu căn bản được soạn thảo cho đại hội – cương lĩnh chính trị, báo cáo chính trị và kế hoạch kinh tế xã hội – đều là những tài liệu nhàm chán, ngây ngô và lạc điệu đến độ người ta phải tự hỏi đảng cộng sản có còn trí khôn không và nghĩ mình đang sống ở thời đại nào.
Sự thật là đảng cộng sản dù có nhận thấy bắt buộc phải đổi mới cũng không thể đổi mới được nữa. Nó đã phân hóa ở mức không thể phục hồi. Cụ thể là chỉ còn vài tuần lễ là đến ngày khai mạc đại hội nhưng đảng vẫn chưa có nổi đồng thuận về một Tổng bí thư mới và một Bộ Chính Trị mới.
Đảng cộng sản đã lột xác nhiều lần, từ một đảng lý tưởng và lãng mạn đầu thập niên 1930, nó đã biến thành một đảng khủng bố sau 1945, rập khuôn theo mô hình Liên Xô sau 1975, rồi hóa thân thành một đảng mafia cướp đoạt nhà đất và bóc lột trắng trợn công nhân và nông dân. Đó là thời kỳ mà đảng cộng sản còn đủ gắn bó và quyết tâm để thay đổi, dù chỉ là thay đổi để tồn tại chứ không phải vì quyền lợi của đất nước. Thực tế hiện nay là đảng cộng sản đã mất hết khả năng thích nghi. Đại hội 11, và năm 2011, sẽ là khởi điểm của giai đoạn sụp đổ.
Thông Luận
Thông Luận số 253, tháng 12/2010

Đồng Bào Ơi Còn Phải Sống Kiếp Nhục và Hèn Đến Bao Giờ Nữa

Vào thượng tuần tháng 11 vừa qua, Cộng Hòa Liên Bang Đức cùng các quốc gia Đông Âu thuộc phe Xã Hội Chủ Nghĩa trước đây và nhiều nước thuộc thế giới tự do khác đã tưng bừng kỷ niệm tròn 20 năm ngày bức tường Bá Linh sụp đổ, tạo ra hiệu ứng DOMINO đã kéo theo sự sụp đổ hoàn toàn của hệ thống XHCN, giải phóng hoàn toàn nhân dân các nước Cộng Hòa thuộc Liên Bang Xô Viết Cũ và nhân dân cả khối Đông Âu khỏi ách cộng sản do Lê Nin, Stalin và các lãnh tụ của quốc tế cộng sản áp đặt lên trên các dân tộc bị trị này kể từ sau cuộc cách mạng tháng 10 -1917, và nền độc tài cộng sản trị được áp đặt lên thêm nhiều hơn các dân tộc Đông Âu kể từ sau Thế Chiến Thứ hai kết thúc năm 1945.


Trong lịch sử của nhân loại, chưa bao giờ nhân dân các nước Đông Âu và Liên Xô cũ cảm nhận được niềm hạnh phúc lớn lao đến vậy: Sau hơn ba thế hệ con người sống trong sự kìm kẹp vô hình của đế quốc ma quái – evil empire – của Liên Xô. Sau gần 3 phần 4 thế kỷ đối với nhân dân các nước Cộng Hòa thuộc Liên Bang Xô Viết và sau non nữa thế kỷ đối với các quốc gia khác thuộc Đông Âu con người ta sống trong một bầu không khí ngột ngạt, đè nén bởi nền chuyên chế được áp đặt lên trên mọi sinh hoạt của đời sống họ, kể cả trên tư tưởng của họ. Rồi người Đức trên khắp lãnh thổ phía Đông bổng vở òa trong niềm hạnh phúc bất tận khi lúng túng trả lời câu hỏi của một số phóng viên quốc tế về hiệu lực của quyết định liên quan đến quyền tự do đi lại của người dân Đông Đức, ông Gunter Schabowski đã buột miệng nói rằng quyết định này “có hiệu lực ngay lập tức” và tất nhiên hòa quyện với những nổi vui mừng, và niềm hạnh phúc bất tận của toàn dân Đông Đức là một bầu không khí hân hoan đón nhận nền tự do, dân chủ cũng bao trùm cả nước Đức và lan tỏa dần đến các nước láng giềng.
Đối với nhân loại trên toàn cầu, sự sụp đổ của chế độ cộng sản là một hệ quả tất yếu của học thuyết Engel, Karl Mark và Lenin về chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản, bởi toàn bộ nền tảng của các học thuyết này được xây dựng hoàn toàn bằng những sự bao biện khiên cưỡng và trái ngược với quy luật phát triển tự nhiên của xã hội và của con người: Hai bản năng gốc của con người là sở hữu và tiêu diệt, nhưng Engel, Karl Mark và Lê Nin đã phủ nhận thực tế này bằng những lý luận khập khiểng về việc xóa bỏ chế độ tư hữu nhằm xây dựng một chế độ xã hội loài người hoàn hảo giống như xã hội loài ong, loài kiến, thật hết sức hoang đường!
Khác với người dân Đông Đức và các dân tộc Đông Âu, sự kiện sụp đổ của bức tường bá Linh kéo theo sự sụp đổ của Liên Bang Xô Viết và các nước cộng sản ở Đông Âu được người Việt nam trong nước đón nhận với ít nhất là hai chiều suy nghĩ khác nhau: Đối với người dân, từ trong Nam, ngoài Bắc, mọi người đều trông chờ một điều kỳ diệu tương tự sớm xãy ra với nước Việt nam và buồn thay đã không có một điều kỳ diệu nào xãy ra tương tự cho người Việt nam cả, bởi “FREEDOM IS NOT FREE”: Vâng, “TỰ DO KHÔNG PHẢI TỰ NHIÊN MÀ CÓ”. Đối với tập đoàn lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt nam, lúc bấy giờ họ căng thẳng, họ lo sợ cho sự sụp đổ của thiên đường XHCN như một quy luật tất yếu đã diễn ra vào thời điểm đó tại Đông Âu, hình ảnh của người đồng chí Erich Honecker, lãnh tụ vĩ đại của Đông Đức một thời “oanh liệt” lúc bấy giờ phải trốn sang Liên Xô xin tỵ nạn tự do và công lý đã khiến cả bộ chính trị trung ương đảng cộng sản Việt nam vô cùng khiếp sợ, hình ảnh đồng chí Nicolae Ceausescu, lãnh tụ vĩ đại một thời của nhân dân Romania anh hùng bị đưa ra trước tòa án công lý và bị kết án tử hình, bởi những tội ác vô cùng dã man tàn bạo đối với dân tộc Romania trong suốt những năm cầm quyền càng khiến cho các lãnh tụ của cộng sản Việt nam khiếp sợ.
Để kịp thời ngăn chặn sự sụp đổ của chế độ cộng sản Việt nam, nhằm tiếp tục duy trì quyền thống trị đất nước, để tiếp tục khai thác triệt để những đặc quyền đặc lợi của những nhà chuyên chế đại tư sản, bên cạnh việc tăng cường các biện pháp an ninh để chống “diễn biến hòa bình” (Bởi chủ trương của cộng sản là diễn biến chiến tranh thôi) bằng những cuộc bắt bớ, giam cầm, quản thúc và ngay cả thủ tiêu những nhân vật có tư tưởng cấp tiến như Trần Độ, Trần Xuân Bách, Dương Thu Hương, Lưu Quang Vũ… đảng và nhà nước cộng sản Việt nam còn liên tục tổ chức các khóa học tập chính trị để “quán triệt nghị quyết, chủ trương đường lối của đảng, xác định lập trường kiên định theo chủ nghĩa Mác-Lê Nin và đưa đất nước Việt nam tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản mà Bác Hồ đã lựa chọn.”
Dẫu có một thời lầm lạc trong cái thiên đường mù XHCN đó, nhưng sau thời điểm 09 tháng 11 năm 1989 đa phần người Việt trong nước, đặc biệt là giới trí thức, và ngay cả những lãnh tụ của cộng sản Việt nam cũng đã nhận thức được rằng không thể có một xã hội XHCN hay CSCN theo học thuyết của Karl Mark và Lenin, nơi mà con người ta “làm theo năng lực và hưởng theo nhu cầu”, ngay cả những người nông dân chân lấm tay bùn cũng không thể tin rằng có một xã hội XHCN, nơi mà con người không cần bất cứ một sự hưởng thụ nào, ngoài niềm vui lớn lao nhất của họ là được lao động, được làm nô lệ, như đàn ong thợ, kiến thợ, để cho riêng tập đoàn ong kiến đực và ong kiến chúa hưởng thụ, bởi con ong cái kiến chỉ sống chủ yếu bằng bản năng, trong khi con người chúng ta lại sống thiên về lý trí. Kiên định theo con đường XHCN là các lãnh tụ của đảng cộng sản muốn biến con người Việt chúng ta thành loài ong, loài kiến, nghĩa là không được sống bằng lý trí mà phải thay vào đó bằng bản năng!
Sau thời điểm 09 thánh 11 năm 1989, từ thằng dân ngu cu đen cho đến các lãnh tụ của cộng sản Việt nam đều biết rằng con đường đi lên CNXH và chủ nghĩa cộng sản thực chất chỉ là con đường phát triển từ chủ nghĩa TƯ BẢN lên chủ nghĩa TƯ BẢN, nghĩa là một đường tròn khép kín mà đường kính quá lớn nên khi đang đi trên đó, người ta cứ ngỡ là đang đi trên một đường thẳng, và nhiên liệu cho cổ máy chế độ được vận hành trên đường tròn khép kín với đường kính quá lớn đó không phải là xăng dầu mà chính là mồ hôi, nước mắt, là máu xương, là sinh mạng của đồng bào, của hàng triệu người dân ngu cu đen thấp cổ bé họng.
Giai cấp lãnh đạo của CSVN cố bám víu cái lấy cái học thuyết Mác-Lê bởi đó là cái phao cứu sinh cho ngai quyền lực của họ, bởi cũng phát xuất từ học thuyết này là chuyên chính vô sản, là sử dụng bạo lực cách mạng để tiêu diệt các thế lực phản cách mạng. Các nhà lãnh đạo CSVN vì muốn đặt quyền lợi của cá nhân, của giai cấp lên trên quyền lợi của dân tộc mà kiên định “xây dựng nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN” nghĩa là họ quyết tâm đưa đất nước Việt nam tiếp tục đi trên một con đường được xây dựng bằng mồ hôi nước mắt và máu xương của đồng bào, một con đường vòng từ chủ nghĩa TƯ BẢN lên chủ nghĩa TƯ BẢN, bở vì họ khiếp nhược khi nhìn thấy Erich Honecker phải đi tỵ nạn công lý và cũng vì họ không muốn trở thành một Nicolae Ceausescu của Việt nam.Đối với người dân Việt nam, chắc chắn ai cũng muốn được hít thở bầu không khí tự do, được quyền biểu lộ tình cảm của mình trước cái yêu, cái ghét, mà nhân loại gọi là BIỂU TÌNH, chắc chắn ai cũng khát khao được tự do bày tỏ chính kiến của mình, hay tự do lựa chọn người đại diện cho mình để điều hành đất nước, nhưng than ôi! Cũng vì quá khiếp nhược trước bạo quyền mà cả 80 triệu người dân Việt, dù khát khao khát vọng tự do và dân chủ đến mấy cũng đành ngồi đó chờ điều kỳ diệu xãy đến như thể chờ sung rụng.
Hỡi vị nào đó trong số 15 vị trong bộ chính trị, hãy vì quyền sống, quyền làm người của hơn 86 triệu người dân Việt, hãy vì sự hưng vong của nòi giống, hãy đặt quyền lợi của dân tộc lên trên quyền lợi của cá nhân và giai cấp, mà làm một Mikhaïl Gorbachev, một Boris Yeltsin của Việt nam, hãy giải tán đảng cộng sản Việt nam, hãy giải tán chính phủ nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, hãy giải tán ngành công an và an ninh-cái dùi cui của cộng sản Việt nam… rồi những trang sử vàng của Viêt tộc sẽ lưu danh quý vị muôn đời. Dân Việt vốn tính hiếu sinh, sẽ không hành hình quý vị như người Romania đã hành hình nhà độc tài Nicolae Ceausescu. Người Việt Quốc gia vốn tính hiếu hòa, sẽ không xây dựng bất cứ trại tập trung cải tạo nào để đọa đày quý vị hay thuộc cấp của quý vị như quý vị đã giam cầm, đày đọa họ sau ngày quý vị cưỡng chiếm được miền Nam đâu.
Hỡi 80 triệu đồng bào Việt nam yêu quý, hỡi các sỹ phu đất Việt hãy vì tiền đồ của dân tộc, hãy mau mau đứng lên đáp lời sông núi, hãy là những Ronald Reagan của Việt nam, hãy đến trước quãng trường Ba Đình, mắt dõi về tòa nhà quốc hội của cộng sản Việt nam mà kêu gọi: “Hỡi ông tổng bí thư Nông Đức Mạnh, hỡi ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, hỡi ông Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết! Nếu các ông tìm kiếm sự thịnh vượng cho đất nước Việt nam, nếu các ông đang tìm kiếm tự do cho dân tộc Việt nam, xin hãy đến tại quảng trường này, Các ông Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, hãy phá nát lăng của Hồ Chí Minh, thành trì cuối cùng của cộng sản Việt nam đi, hãy phá tan những bức tường lửa ngăn không cho người dân Việt được tiếp cận với các nguồn thông tin đa chiều, hãy chặt gãy hết gông cùm đang xiềng trói cả dân tộc Việt nam không cho họ được hưởng bất cứ một quyền tự do căn bản nào mà Thượng Đế đã ban cho họ”.
Chủ nghĩa cộng sản đã hoàn toàn phá sản! Chế độ cộng sản đã sụp đổ ngay trên cái nôi sản sinh ra nó đã 20 năm rồi! Cũng đã một thế hệ người dân ở Đông Âu không còn sống dưới ách cai trị của cộng sản nữa, bởi thượng đế đã thương ban cho họ một Đức Giáo Hoàng Jean-Paul II, một Mikhaïl Gorbachev, một Boris Yeltsin và Thương Đế cũng đã sinh ra họ là những dân tộc không chấp nhận sống nhục sống hèn.
Đâu rồi một Việt nam quê hương ngạo nghễ? Đâu rồi triệu trái tim của triệu khối kiêu hùng, đâu rồi những cháu con của Bà Trưng, Bà Triệu? Đâu rồi những hậu duệ của Hưng Đạo, của Lê Lợi, Quang Trung? Sao cứ mãi khiếp nhược để chịu kiếp sống nhục sống hèn? Hay mọi người đang còn say ngủ? Một lần nữa xin hãy lắng nghe lời hiệu triệu của cụ Tây Hồ Phan Chu Trinh “Hỡi Quốc Dân! Dậy! Dậy Dậy!”
Nguyễn Phúc Bảo Ân
Huế, những ngày cuối năm Canh Dần – 2010

12 điểm của lực lượng chính trị quần chúng Việt Nam đối kháng với chế độ cộng sản Việt Nam

tuade
Nguyễn Anh Tuấn
Trong bối cảnh toàn cầu hoá và trậ tự mới của thế giới - Một thế giới không còn biên giới quốc gia (Borderless World), trong đó tất cả các quốc gia chủng tộc đang từ từ tiến lại bên nhau như một thế giới đại đồng. Nhưng dân tộc Việt Nam vẫn sống như bãi cát rời xa lạ bên nhau. Không có hận thù giai cấp của hàng ngũ cách mạng Cộng Sản từ hơn 60 năm quam đất nước và dân tộc này đâu phải sống như hôm nay.

Nếu chúng ta có một viễn kiến để thấy xa trông rộng thì không khỏi khắc khoải lo âu – Theo giáo sư Paul Kennedy (1994) chỉ cần hai thập niên nữa (2025) dân số Việt Nam sẽ tăng khoảng 95%, tức khoảng 160 triệu người. Khi dân số gia tăng lớn lao như thế thì thực phẩm phải gia tăng, nhà cửa, năng lượng, giáo dục và y tế … cũng đều phải gia tăng. Nếu ngày nay dân tộc này không khai thông được sự bế tắc của lịch sử và không ra khỏi được những lý tưởng hão huyền của chủ nghĩa Cộng Sản thì khó mà thoát khỏi bao hiểm họa đang chờ đợi chúng ta trên ngưỡng cửa của thế kỷ 21. Những con người tự nhận mình là “đỉnh cao trí tuệ” vẫn bịt kín những đôi mắt bằng đường lối Mác Xít, và như Michel Tauriac đã quan sát: hình ảnh “Nhân dân làm chủ, nhà nước quản lý và đảng lãnh đạo” như một chiếc tàu chập chờn trong sương đêm vì lạc lối.

Đứng trước những thực tế lịch sử đó, những con người thời đại Việt Nam cuûa nhöõng năm 2000 đang đứng trước ba bài học lịch sử khó khăn nhất, phức tạp nhất, sâu thẳm nhất, bởi vì cái tính chất thiên biến vạn hóa của dòng sử mệnh Việt Nam và thế giới đó là Bài Học Lịch Sử Việt Nam vào Thế Kỷ 20, bài học lịch sử của khối Cộng Sản, và bài học lịch sử của khối tư bản, nhất là muốn chấm dứt bi kịch quê hương thì không thể không hiểu cộng sản là gì ? tư bản là gì? Quan trọng hơn khi chúng ta học xong hai bài học tư bản - cộng sản thì chúng ta sẽ tìm thấy đâu là lẽ thịnh-suy, hưng-phế, đâu là lẽ thành-bại và đâu là lẽ trị-loạn, mà những kinh nghiệm thực tế của lịch sử thế giới đang để lại. Chỉ từ đó chúng ta mới hy vọng nắm được Giá Trị Tiến Hóa Của Lịch Sử để xây dựng lại quê hương trên hoang tàn đổ nát hôm nay. Chúng ta sẽ cùng nhau học hỏi những kinh nghiệm xây dựng Dân Chủ của Hoa Kỳ, của các quốc gia Âu Châu, Phi CHâu, tring Đông và Nam Mỹ để xây dựng môt nền dân chủ với tất cả những giá trị đạo lý, văn hóa phong tục và tập quán của Việt nam. Đó là nền dân chủ thái hòa và một nền đệ tam cộng hoà công chính.

Bởi vì sử mệnh Việt Nam gắn liền với sử mệnh của thế giới, nhất là từ thế kỷ 20, nên hiểu các trào lưu và hoàn cảnh lịch sử thế giới là một việc làm vô cùng cần thiết để hiểu sự thật của lịch sử. Ngay từ 1917 Hoa Kỳ đã có dự tính xây dựng nền hòa bình, ổn định cho toàn thế giới. Tổng Thống W. Wilson đã hô hào: “hãy xây dựng thế giới thành nơi an toàn cho nền dân chủ”. Trên định hướng đó, Hoa Kỳ cổ súy cho tinh thần chống thực dân (anti-colonialism) và hô hào các đế quốc thực dân trao trả lại nền độc lập cho các quốc gia đang bị chiếm đóng và đô hộ (60 quốc gia). Từ đó Hoa Kỳ đã thành lập Hội Quốc Liên (League of Nations ,1918), và đến 1948 thì thành lập Liên Hiệp Quốc và đưa ra bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền gồm 29 điều để kêu gọi cộng đồng nhân loại tôn trọng giá trị con người, tôn trọng những quyền tự do và chính trị căn bản của con người, nhất là tôn trọng đạo đức chính trị và công lý xã hội.

Cũng vào năm 1917, cách mạng tháng 10 của Nga sô đã nhân danh những người “vô sản”để cổ súy hận thù ngùn ngụt trong chiến tranh giai cấp với khối “tư bản” tức những người cha đẻ ra Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và là những người cha khai sinh ra Phong Trào Giải Thực trên toàn thế giới. Kết quả sau đó là từ 1917 đến 1967, gần 60 quốc gia bị thực dân Tây Phương đô hộ đã được trao trả độc lập để xây dựng lại quốc gia và đóng góp tích cực vào việc thực thi tinh thần cao cả của Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền trên toàn thế giới.

Từ sự thật của lịch sử đó, nền độc lập của Việt Nam vào 1945 cũng là sự thật không thể chối cãi. Nhưng Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam đã gương cao ngọn cờ Việt Minh, tiền thân của ngọn cờ Quốc Tế Cộng Sản tại Việt Nam để dành lấy nền độc lập phôi thai ấy. Đây là cơ hội lịch sử lớn lao mà dân tộc Việt Nam đã đánh mất vào tay cộng sản. Kế đến, sau khi đất nước bị chia đôi, Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam không theo gương của Đông Đức và Tây Đức, Hoa Lục và Đài Loan, cũng như Bắc Hàn và Nam Hàn để cho phần đất tự do dân chủ còn lại của đất nước được tự do xây dựng và phát triển. Tiến chiếm Miền Nam, cơ hội lịch sử lớn lao của đất nước một lần nửa bị Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam phá hủy. Thêm vào đó, năm 1975, sau khi thống nhất đất nước bằng con đường bạo lực đẫm máu, đất nước lại mất thêm cơ hội lịch sử thứ ba vì đảng Cộng Sản Việt Nam quyết chí xô đẩy cả đất nước vào con đường cực kỳ đau khổ và tăm tối của định hướng xã hội chủ nghĩa đầy lầm lạc và tội ác của họ. Sau đó vào 1989 khi cả khối Quốc Tế Cộng Sản trên toàn thế giới sụp đổ. Đây là cơ hội lịch sử thứ tư để cho đảng Cộng Sản Việt Nam từ bỏ con đường lầm lạc của Quốc Tế Cộng Sản để đi về với đất nước và dân tộc của họ. Nhưng dù hoï đều đã biết “con đường Bác đi là con đường bi đát”, họ vẫn ngoan cố bám víu vào đặc quyền, đặc lợi của độc đảng để tiếp tục cai trị đất nước trên một định hướng chính trị độc đoán.

Nói tóm lại, con đường cách mạng Cộng Sản do Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam đem ra áp dụng tại Việt Nam từ 60 năm qua, không chỉ làm mất đi bốn cơ hội lịch sử lớn lao của đất nước, làm chết đi bao triệu người vô tội, mà còn để lại cho xã hội Việt Nam ngày nay 14 cơn khủng hoảng: khủng hoảng niềm tin, khủng hoảng nhân tâm, khủng hoảng nhân cách, khủng hoảng đạo đức, khủng hoảng luật pháp, khủng hoảng văn hóa tư tưởng, khủng hoảng đạo lý và tôn giáo, khủng hoảng ý thức dân tộc, khủng hoảng giá trị, khủng hoảng đường lối, khủng hoảng lãnh đạo, khủng hoảng xã hội, khủng hoảng giáo dục, và khủng hoảng kinh tế.

Trước trào lưu mới của lịch sử nhân loại, và trước những cơn khủng hoảng hiện nay, dân tộc này phải tìm mọi cách để ra khỏi cái vũng lầy lịch sử ấy. Chúng ta phải có khả năng nhận thức, phải tiếp nhận những kiến thức mới và phải có khả năng thích nghi với trào lưu lịch sử mới mẻ đó. Trật tự mới của thế giới là trật tự của nền dân chủ pháp trị toàn cầu (legal democracy) và là một nền hoà bình, ổn định và phát triển trên tầm mức quốc gia, khu vực và toàn cầu. Và toàn cầu hóa veà kinh teá sẽ từ từ dẩn đến nền dân chủ toàn cầu:

  • Làm thế nào để dân chủ hóa đất nước để thành lập một chính quyền của dân, do dân và vì dân. Làm thế nào để có hoà bình? - Làm sao để ổn định quốc gia xã hội?

     
  • Làm sao để phát triển cho dân giàu nước mạnh?

Đây là những câu hỏi đã được đặt ra cho chúng ta từ 142 năm qua: 80 năm đô hộ của thực dân Pháp và 60 năm dưới xiềng xích nô lệ hãi hùng của coäng saûn (1862-2004). Một câu hỏi mà cho đến nay vẫn chưa có câu trả lời. Hiển nhiên hàng ngũ CSVN không có đủ kiến thức và khả năng để tạo ra hòa bình, ổn định và phát triển cho Vieät Nam.

Chiến tranh đã chấm dứt gần 30 năm, đất nước không còn tiếng súng, nhưng đó không phải là một nền hòa bình thật sự; mà đó là một nền hòa bình giả tạo - một nền hòa bình âm ỉ những phẩn uất, khổ đau, nghèo đói tội lỗi và bất công. Làm sao đất nước này có hòa bình thật sự khi những người nắm giữ quyền hành chính trị quốc gia vẫn còn có quá nhiều tham vọng bất chính: tham vọng của cải vật chất, và tham vọng tiếp tục ngồi trên đầu, trên cổ cả một dân tộc khổ đau, mất mát và đổ vỡ trăm bề.

Muốn quốc gia phát triển và ổn định thì phải chấm dứt tức khắc cảnh vô luật pháp của Cộng Sản - bởi vì Tuyên Ngôn Cộng Sản không có sự thừa nhận nhân cách của con người trọng đại gia đình nhân loại và những quyền bình đẳng không thể tước đoạt của con người. Vì thế đường lối của Quốc Tế Cộng Sản không phải là nền tảng của tự do, công lý, đạo đức và hòa bình của thế giới. Chính từ bản chất tồi tệ của các phong trào thực dân và Quốc Tế Cộng Sản mà bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền mới minh thị rằng: "hành vi xem thường và chà đạp nhân quyền để dẫn đến những hành động man rợ, xúc phạm đến lương tâm nhân loại. Sự kêu gọi thiết lập một thế giới trong đó tất cả mọi người phải được hưởng quyền tự do cho ngôn luận, tự do tín ngưỡng quyền được giải thoát khỏi sự sợ hãi nghèo khó, phải được tuyên xưng là ước vọng cao nhất của con người. Nhân quyền phải được bảo vệ bằng pháp luật, để con người không bị bắt buộc sử dụng biện pháp cuối cùng là vùng dậy chống lai độc tài và áp bức."

Và hiện nay tại Việt Nam chế độ độc đảng vẫn xem thường và chà đạp nhân quyền. Tất cả những hành động đó đang xúc phạm và thách đố lương tâm của nhân loại - bởi vì khi nhìn sâu vào 29 điều trong Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền thì mọi người mới vỡ lẽ ra rằng - kể từ ngày Hồ Chí Minh và đảng cố nắm quyền cai trị Việt Nam, họ đã liên tục vi phạm đủ 29 điều đã được long trọng đọc lên trước cộng đồng nhân loại từ ngày 10 tháng 12, năm 1948.


Khi một quốc gia không có hòa bình ổn định thì quốc gia đó làm sao phát triển? Dân tộc Việt, nếu chúng ta nhìn thật sâu vào dòng sử mệnh để nhìn cho thật rõ thân phận của dân tộc mình thì sẽ thấy đây là một dân tộc bất hạnh nhất trong cộng đồng nhân loại, không chỉ vì nghèo đói về miếng cơm manh áo, mà là một dân tộc đã đánh mất cả niềm tin vào chính mình. Một dân tộc đã bị hút hết nhựa sống nên phần đông vật vờ, yếu đuối, ươn hèn, hời hợt, hốc hác và rã rời suy liệt. Vì thế mà tự lực, tự cường, tự vệ, tự chủ cũng không còn khả năng nữa. Tại sao dân tộc hùng cường trên bao ngàn năm lịch sử mà nay ra đến nông nỗi này?

Hãy tạm gác qua 1000 năm đô hộ của giặc Tàu để nhìn thật sâu vào 80 năm đô hộ của giặc Tây, và nhất là 60 năm sống dưới xiềng xích nô lệ của giặc nội xâm là hàng nguõ CSVN, chúng ta sẽ nhận thấy cả một sức mạnh tinh thần của một dân tộc được tổ tiên và tiền nhân hun đúc cho giống nòi Hồng Lạc. Đó là một di sản tinh thần mà nhờ đó dân tộc bất hạnh này đã tranh hùng được với Hán - Đường - Tống – Nguyên – Minh – Thanh suốt bao cơn giông bão tơi bời của lịch sử ngàn năm ñeå baûo veä gioáng noøi vaø giang sôn gaám voùc - nay đã bị cả Thực Dân và Quốc Tế Cộng Sản khống chế, đè bẹp, hiếp đáp và hủy diệt suoát 142 năm. Sức mạnh tinh thần còn gì nữa đâu? Đến bao giờ thì tryuyền thống văn đức võ thần sống lại trong lnóg dân tộc khổ đau này?

Ngoại thù, dị địch tìm mọi cách để lấn át, ức chế, đè bẹp và hủy diệt tinh thần của dân tộc Việt thì còn có thể hiểu được. Nhưng Hoà Chí Minh và đảng CSVN mà lại nỡ nào lạnh lùng chối bỏ cái gia sản tinh thần cao quý ấy, cái tinh thần mà ở đó họ đã sinh ra, họ đã được nuôi dưỡng ấp ủ trong yêu thương và đầm ấm. Khi họ đủ lông đủ cánh, họ đã quay ra hành hạ, hiếp đáp, lăng nhục, phỉ báng và tìm mọi cách để hủy diệt cái gia sản tinh thần đó. Làm sao con người hiểu được tại sao họ làm thế? Họ đã tìm mọi cách để hèn hóa, lưu manh hóa, tha hóa, phàm tục hóa và vô thần hóa cả cái xã hội hiền hòa và đạo hạnh đó để dễ bề ngồi trên đầu trên cổ mọi người để đảng được bền lâu và những kẻ quyền thế an hưởng cho riếng mình.

Họ muốn phát triển cái gì với những con người mà phần lớn đang sống vật vờ yếu đuối, đã mất cả niềm tin và ý chí phấn đấu? Khi niềm tin vào chính mình của một dân tộc đã không còn nữa và khi một gia sản tinh thần đã bị vùi dập phũ phàng liên tục 142 năm, mà cho đến nay vẫn chưa nhìn thấy dấu hiệu phục sinh - thì phát triển chỉ là một ảo vọng.

Xã hội Việt-Nam ngày nay là một xã hội đã bị nội thương quá nặng nề vì tín ngưỡng và văn hóa bị hút hết nhựa sống. Giấc mơ đại đồng của Hồ Chí Minh và đảng CSVN quá đắt giá, và giấc mơ phát triển ngày nay cũng chỉ là "giấc mơ giữa ban ngày" , vì những kẻ tự chặt tay, tự chặt chân lẫn nhau, vì những kẻ đã đâm thủng những đôi mắt tinh anh của anh em họ - những kẻ điên đó vẫn còn kia. Họ vẫn đi đứng nằm ngồi thản nhiên trên nỗi chết bi thảm của niềm tin, nỗi chết thảm thiết của tinh thần dân tộc Việt. Chúng ta, những nạn nhân khốn khổ của những người điên của thế kỷ 20, chúng ta phải nói gì với họ bây giờ? Hồ Chí Minh đã chết, nhưng cái bi kịch thảm khốc do ông và đảng của ông tạo ra không chịu chết theo ông.

Muốn phát triển quốc gia thì phải có hòa bình và ổn định. Muốn có hòa bình và ổn định thì phải ổn định nhân tâm. Muốn ổn định nhân tâm thì tội ác phải dừng lại. Muốn tội ác dừng lại thì phải có pháp trị công minh và nghiêm minh. Muốn có luật pháp công minh thì đừng dùng phường trộm cắp để viết luật cho người. Đó là những điều mà người CSVN không làm được, không muốn làm, và cũng không có đủ kiến thức tối thiểu để làm.

Vì lẽ đó đã đến lúc tất cả những người dân Việt thấp cổ bé miệng đang run rảy vì đói khát, đang phẫn chí vô vọng vì đời sống quá tăm tối, vì cường quyền bạo lực và gian tham của tầng lớp thống trị quá bạo tàn và độc ác, và vì niềm tin đã suy liệt mỏi mòn, hay đang vật vờ trông đợi ai đến cứu vớt chúng ta. Đừng, đừng trông cậy vào ai nữa - bởi vì tất cả lương tâm của con người đã khép kín lại rồi! Vì thế, chúng ta phải tự cứu lấy chính mình. Chúng ta đã đến lúc phải tự trị, tự kiến, tự chủ, tự lực, tự cường, và tự thắp đuốc lên mà đi ngay trong đêm tối này. Rồi bình minh sẽ đến.

Đừng trông cậy vào ai cả. Đừng nhờ vả vào bất cứ người nào cả Tất cả những lãnh tụ khả kính của Việt Nam đã chết. Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã giết tất cả rồi. Tất cả đã chết thật rồi, coøn những lãnh tụ mới thì vẫn chưa xuất đầu lộ diện.

Chúng ta - tất cả những công dân Việt-Nam đau khổ và bất hạnh không còn gì để mất nữa, nếu còn, chỉ còn lại sự đau khổ, nghèo đói và xiềng xích nô lệ khắc nghiệt mà những người CSVN đang tròng lên cổ daân toäc chúng ta. Tất cả chúng ta đều đã trải qua bao lần với những cái chết đắng cay, nhưng cả đến sự chết giờ đây cũng chẳng làm được gì thêm với nỗi chết của chúng ta nữa. Chúng ta sẽ xua đuổi sự chết, như xua đuổi những phường bạc ác tinh ma đang vây hãm đời sống Việt-Nam để tìm sự sống cho chính mình. Chúng ta từ sự chết hôm nay - sẽ phục sinh, sẽ sống lại từ giờ phút này đến giờ phút khác để đem lại một sức sống mới, một sinh lực mới, một ý lực mới trong sáng tạo và xây dựng để chờ ngày cả dân tộc sống lại trong vinh quang.

Chúng ta cần sự hổ trợ và biểu đồng tình của nhiều quốc gia đồng minh trong cuộc tranh đấu cho lý tưởng tự do dân chủ cho đất nước, nhưng nếu chúng ta đánh mất niềm tin vào tinh thần dân tộc, đánh mất ý chí phấn đấu để tự chủ, tự cường và tự cứu lấy thân mình, thì chúng ta sẽ mất luôn tinh thần tự quyết dân tộc. Còn gì nhục nhã hơn cho một dân tộc khi không còn quyền tự quyết nữa?

Tất cả chúng ta nên cùng nhau nghiền ngẫm thật kỹ những bài học thực tế của lịch sử trong bang giao quốc tế (international relations) vừa qua để thấy tin người và ỷ lại hoàn toàn vào người, rốt cuộc chỉ rước lấy bẽ bàng, cay đắng và nhục nhã mà thôi.

Vì những sự thật lịch sử đau đớn dĩ, chúng ta, đã đến lúc phải trông cậy vào cái vạn đại của toàn dân - bởi vì còn dân thì còn tất cả; ngược lại mất dân thì mất tất cả.


Rồi đây, trong đáy hồn sâu thẳm của sứ mệnh Việt, Hồn Thiêng Sông Núi Sẽ Về Lại Bên Chúng Ta để soi đường cho tất cả chúng ta ra khỏi bi kịch não nề đã kéo dài 142 năm. (1862-2004)

Trên ánh sáng chỉ đường của Hồn Thiêng Sông Núi. Hòa Đồng Dân Tộc sẽ trở thành sự thật của lịch sử. Xưa tiền nhân thường nói: “ Trong nước bất hòa thì không nên ra trận. Ra trận bất hòa thì không nên tiến. Đang tiến mà bất hòa thì rước lấy bại vong”

Vì thế Hòa Đồng Dân Tộc là tất yếu tính của dòng sứ mệnh Việt vào thế kỷ 21. Trên cái tinh thần Hòa Đồng đó, chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một lực lượng chính trị cách mạng mới, với những khám phá mới, những quan niệm mới về con người về hi61n pháp, về chính trị, về đạo đức quốc gia và công lý xã hội và để xây nên một nước Việt-Nam mới, văn minh, tiến bộ, đạo đức, và minh triết. Một nước Vieät Nam trên thuận với lòng Trời, dưới hợp với lòng người.

Đây là cuộc cách mạng Dân Chủ Hiến Định vào thời hậu coäng saûn để xây nên nền Đệ III Cộng Hòa, một nền cộng hòa công chính. Cuộc cách mạng chân chính này sẽ đưa toàn dân Việt lên làm chủ vĩnh viễn đất nước thân yêu này. Tất cả mọi quyền hành tối thượng như quyền lập pháp, quyền hành pháp, và quyền tư pháp sẽ từ daân mà ra. Dân có toàn quyền lựa chọn hay từ chối người lãnh đạo quốc gia. Toàn dân sẽ tự làm luật cho chính mình và cho quốc gia - bởi vì cuộc cách mạng này sẽ dẫn đến nền Dân Chủ Thái Hòa Pháp Trị cho quê hương, nên hiến pháp tương lai sẽ do toàn dân viết ra để sắp xếp lại quyền hành và quyền lợi cho quốc gia trên nguyên tắc thượng tôn đạo đức, thượng tôn hiến pháp, và triệt để tôn trọng công bình và công lý xã hội với mọi người.

Trên định hướng Cách Mạng Dân Chủ đó, lực lượng chính trị quần chúng (mass political Forces) sẽ đưa ra 12 điểm để đối lập và thách đố với chế độ CS tại VN để xây nên nền Đệ III Cộng Hòa

 
  1. Cờ vàng ba sọc đỏ thách đố với cờ đỏ sao vàng của CSVN.
     
  2. Tự do dân chủ thách đố với xiềng xích nô lệ của CS
     
  3. Văn hiến Việt thách đố với văn hóa duy vật ngoại lai
     
  4. Hữu thần thách đố với vô thần
     
  5. Đạo đức thách đố với bất công và phi đạo đức
     
  6. Hòa đồng dân tộc thách đố với những cạm bẫy "hòa hợp hoà giải" trá ngụy của Cộng Sản Việt Nam
     
  7. Công lý thách đố với bất công
     
  8. Lương tâm và trí tụê thời đại thách đố với bạo lực mù quáng của hận thù giai cấp.
     
  9. Pháp trị công minh thách đố với tội ác
     
  10. Chủ trương chính trị vương đạo thách đố với đường lối chính trị bá đạo của cộng sản VN.
     
  11. Những tâm hồn sáng tạo của thời đại VN năm 2000 thách đố với sự chết, sự mục nát và tàn tạ của chế độ chính trị phi nhân của CS vô thần.
     
  12. Đồ án xây dựng quốc gia thách đố với những kẻ đã và đang tàn phá quê hương.

Chúng ta là một thế hệ mới, với những con người mới của thời đại tiêu biểu cho những suy tư mới, những kiến thức mới, những tài năng mới, một hệ thống giá trị mới, một nền văn hóa mới, một hiến pháp mới, một hệ thống luật pháp mới, và bước trên một định hướng mới để xây dựng nên một trật tự mới, thanh bình, an lạc, ổn định, và phát triển cho đất nước.

Đối với chúng ta, chiến tranh Ý Thức Hệ giữa Cộng Sản Việt Nam vaø tự do dân chủ chưa chấm dứt. Lằn ranh Quốc-Cộng vẫn còn kia. Chúng ta không tranh caõi với những người Cộng Sản về quá khứ để mất hiện tại và tương lai, nhưng chúng ta sẽ ăn thua đủ với họ về lẽ Phải-Trái và Sự Thật trong lịch sử. Chúng ta phải có khả năng tiếp nối cái trục chính thống của lịch sử giống nòi và khai thông những tắc nghẽn của dòng sử mệnh đau đớn ấy, vì những tranh chấp hận thù triền miên, phi lý trong lòng dân tộc do Hố Chí Minh và đảng CSVN gây ra. Chúng ta sẽ cùng nhau khai sáng lại lương tâm rực rỡ ngàn đời của dân tộc để phục sinh và phát triển tinh thần dân tộc, nghĩa là khơi dậy từ tiềm thức một sức sống mãnh liệt đang thiêm thiếp ngủ trong lòng những con người khổ đau. Chúng ta cần có niềm tin tưởng vô biên vào đạo lý tồi thượng của đời sống tin tưởng vào luật tiến hoá của đất trời, cũng như niềm tin tưởng vô biên vào giá trị tiến hoá của lịch sử giống nòi để xây dựng những giá trị mới của thời đại.

Trên tinh thần mới của thời đại, tức tinh thần yêu chuộng đạo đức, công lý, tự do, bình đẳng, và nhân đạo. Chúng ta sẽ khơi mào cho cuộc cách mạng mới bằng cách đặt ra những chương trình xaõ hoäi thực tiễn với những cải cách văn hoá, cải cách tôn giáo, cải cách luật pháp, cải cách hiến pháp, cải cách chính trị, xã hội, văn hoá, giáo dục, kinh tế, thương mại, canh nông và kỹ nghệ. Đó là tất cả ý nghĩa của đời sống và ý nghĩa của lịch sử cơn người.. Lịch sử con người được quyết định nên bởi ý chí chính trị bá đạo và vương đạo. Nếu chính trị bá đạo chỉ dẫn đến tội ác và khổ đau thì chính trị vương đạo sẽ làm cho lịch sử tiến hóa tốt đẹp - bởi vì nó đem đến sự công chính để an tự cho người và cho đất nước.

Xã hội Việt Nam dưới triều đại của Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam, bao nhiêu tài năng không được khám phá, bao nhiêu sức mạnh bị hút hết nhựa sống, bao nhiêu trái tim bị tan nát, bao nhiêu trí tuệ bị mỏi mòn rũ liệt, bao nhiêu tấm lòng dũng cảm kiên cường bị vứt bỏ, và bao nhiêu tấm lòng nhân ái cao thượng bị bỏ quên trong xó tối để tạo ra một xã hội bệnh hoạn, mù quáng, độc ác, gian trá, bất nhân, đần độn, nghèo khó, và đau khổ.. Đó là lý do tại sao cách mạng vô sản đã thất bại chua cay.

Hơn 60 năm đi trên những định hướng cách mạng Cộng Sản, con người chỉ nhìn thấy gạt gẩm, dối trá, độc ác và lầm lạc. Vì thế, đất nước đang cần một cuộc cách mạng mới để xây dựng tự do dân chủ và hạnh phúc. Trên tiến trình cách mạng đó chúng ta sẽ phục hưng lại giá trị con người, phục hưng lại đạo lý và tôn giáo, phục hưng lại truyền thống văn hiến và văn hóa, phục hưng lại truyền thống lịch sử, phục hưng lại đạo đức quốc gia, và cuối cùng là phục hưng lại truyền thống chính trị vương đạo của tổ tiên và tiền nhân đã xây đắp lên từ bao ngàn năm qua, và lý tưởng vương đạo (idealism) cần phải có một đường hướng chính trị thực tế (realism), và cần phải có một chương trình kinh tế và xa hội thực dụng (fragmatism), thì lý tưởng mới không thành ảo tưởng như chủ nghĩa Cộng Sản. Một giải pháp toàn bộ muốn thay thế giải pháp Cộng Sản thì phải hội đủ ba thành tố : lý tưởng, thực tế và thực dụng; đó là bài học xây dựng nền dân chủ Hoa Kỳ tù 228 năm qua (1776-2004). Khát vọng của toàn dân là sống trong thanh bình, an lạc và ấm no. Lý tưởng và khát vọng cao quý nhất của chính trị là phục vụ dân và thỏa mãn khát vọng đơn giản ấy của toàn dân.

Krishnamurti nhìn vào cuộc cách mạng của những người vô sản và đưa ra nhận thức: điều đáng lo ngại nhất và đáng nói nhất là họ không chịu tự giải phóng mình, họ không chịu cứu lấy bản thân, mà cứ luôn luôn vờ vĩnh bày đặt chuyện cứu vớt thế giới. Ý thức hệ đã trở thành quan trọng chứ không phải con người. Vì tranh đấu cho một ý thức hệ, các ngài sẵn sàng hy sinh toàn thể nhân loại. Khi hệ thống ý thức đã trở nên quan trọng thì con người – các ngài và tôi đã mất hết ý nghĩa. Hiển nhiên điều đó đã chứng tỏ sự sụp đổ toàn diện những giá trị tinh thần thiêng liêng và sự đề cao ca tụng tất cả các giá trị giác quan. Những gì đã xảy ra khi mà chúng ta không còn bất cứ một gía trị nào khác, ngọai trừ giá trị của sự vật. Khi tôi mong đợi một hệ thống ý thức để chuyển hóa xã hội thì chúng ta chỉ là người chạy trốn vấn đề - bởi vì một hệ thống ý thức không bao giờ có thể chuyển hóa con người. Chính con người luôn luôn chuyển hóa hệ thống ý thức, điều ấy lịch sử đã chứng minh vì thế con người là kẻ tự giải phóng bản thân. Đó là đạo lý tối thượng của đời sống.

Đối với những kẻ độc tài, Krishnamurti đã nói thẳng với họ. Các ngài có thể đàn áp hay chế ngự nhưng âm ỉ tiềm tàng, vẫn luôn luôn xung đột và chờ đợi những bùng nổ. Do đó hạnh phúc không thể xuất hiện bằng những nỗ lực ức chế và cấm đoán, niềm an vui cũng không xuất hiện bằng sự kiểm soát, kiềm chế và đàn áp; vậy mà tất cả đời sống của chúng ta chỉ là một chuỗi dài gồm toàn sự đàn áp…Bất cứ những gì chúng ta làm đều đưa ra đến sự chết, gây thêm chiến tranh, thống khổ, điêu đứng và cay đắng cho bao người (The First and the Last Freedom) – Krishnamurti, bản dịch Phạm Công Thiện trang 21, 25, 26, 112).

Ở xã hội VN con người đã bị tước đoạt, bạo hành, đàn áp đến nỗi con người không được phép than thở, nhưng con người vẫn muốn sống. Muốn sống họ phải dối trá, phải lươn lẹo, gạt gẫm. Muốn sống họ phải gục đầu câm nín. Muốn sống họ phải ca ngợi và xưng tụng tòan những lý tưởng giả tạo, phải tung hô vạn tuế những kẻ mà họ ghê tởm và thù ghét tận xương tủy, những kẻ mà chưa bao giờ giải thoát được khỏi cái bản ngã bần tiện của họ, nhưng cứ luôn luôn vờ vĩnh bày đặt chuyện cứu vớt thế giới, và giải phóng nhân loại. Lý tưởng mà họ gọi là “đại đồng” chỉ là những ảo vọng hão huyền. Vì lý tưởng giả tạo đó họ đã hy sinh cả một dân tộc. Hôm nay trên dòng tiến hóa của lịch sử, những con người VN đau khổ, đau khổ cho chính mình, đau khổ cho anh em, và đau khổ cho dân tộc mình để thét lên làm buốt lạnh cả bầu trời u ám của lịch sử giống nòi.

Đã đến lúc con người Việt-Nam phải ôm chặt lấy bi kịch vĩ đại này như ôm lấy nỗi đời trầm khống âm u của mỗi con dân đất Việt, những công dân đã sinh ra, lớn lên từ một quốc gia luôn luôn bị xiềng xích nô lệ, luôn luôn bị chà đạp, lăng nhục, và thường xuyên phải sống với bao cái chết đắng cay, nhưng hôm nay đang từ từ phục sinh, đang từ từ sống dậy từ đáy mồ tuyệt voïng . Một lớp người mới trong một thế hệ mới sẽ xuất hiện trên dòng sử mệnh như Phù Đổng để phá tan mọi hình thức xích hóa nô lệ, phá tan mọi lý tưởng giả tạo, phá tan mọi điêu ngoa, gian trá, phá tan mọi thành trì đang bưng bít, khép kín những thành kiến sai lầm, phá tan mọi thần tượng đã đem cả một dân tộc để hy sinh cho một cái gì đó không có thật, mà cuối cùng là phá tan mọi cơ cấu đã dựng lên để đàn áp và khống chế con người

Tất cả phải sụp đổ, phải tan vỡ và phải san bằng để có chỗ cho những hạt giống diệu kỳ của cách mạng tự do dân chủ được gieo xuống, được nảy mầm và được vươn cao trên một bầu trời sử mệnh trầm hùng của dân tộc Việt vào thế kỷ 21 - bởi vì cuộc cách mạng của coäng saûn không những đã sụp đổ khắp nơi trên thế giới mà cuộc cách mạng đó cũng đang tàn lụi tại Vieät Nam một cách thê thảm nhất.

Cuộc cách mạng này đã phá hoại nền hòa bình của thế giới, đã tạo ra sự bất ổn thường xuyên cho cộng đồng nhân loại, và cuối cùng cuộc cách mạng này đã ngăn chặn sự phát triển của con người tại Nga sô, Đông Âu, Trung Hoa lục địa, Cuba, Bắc Hàn, Việt-Nam, Cambodia, Lao, Afghanistan, và 15 nước Cộng Hòa thuộc Liên Bang Sô Việt.

Ngày nay đứng trên gạch ngói điêu tàn của cách mạng coäng saûn, những người tự nhận là “vô sản” đã lộ nguyên hình là những con người tham lam, trí trá, xảo quyệt, hẹp hòi, nhỏ bé, tiểu tâm, tiểu trí nhưng nhẹ dạ đến nỗi bị lôi kéo đi theo những lý tưởng giả tạo để bắt cả một dân tộc hy sinh liên tục 60 năm mà chưa có một lần được đền bù và cũng chưa có một ngày được nghỉ ngơi để hàn gắn lại những vết thương nhức buốt hằng thế kỷ.

Hôm nay trước trào lưu mới của lịch sử nhân loại và trước bao giá trị mới của thời đại vừa đươc khám phá để viết một đồ án xây dựng lại một quốc gia tự do dân chủ và một chính quyền của dân, do dân và vì dân. Đó là kết quả rút ra từ sự tiến hóa của lịch sử sau 142 năm sống trong xiềng xích nô lệ hãi hùng của thực dân và coäng saûn. Chính nỗi khổ nhục triền miên này đã hun đúc nên ý thức chỗi dậy, ý thức quật khởi và làm thành ý thức cách mạng dân chủ vào thời hậu CS.

Gia sản vĩ đại của bất cứ xã hội nào đến từ tài năng và năng lực của toàn dân. Đúng như Tổng Thống Woodrow Wilson có lần bày tỏ: "Tôi tin vào chế độ dân chủ bởi vì dân chủ đã mở rộng để tiếp nhận tất cả năng lực của con người" , và người cha khai sinh ra Tuyên Ngôn Độc lập Hoa Kỳ là Thomas Jefferson cũng nói: "Chúng ta hy vọng rằng những tài năng của quốc gia được trải rộng ra; những tài năng tự nhiên được gieo trồng tự do giữa kẻ giàu và kẻ nghèo, những tài năng đó sẽ bị hủy diệt nếu không được xử dụng, và nếu nó không được khám phá và vun trồng săn sóc".

Sau chót, nếu chiến tranh của hận thù giai cấp từ hơn 60 năm đã hủy hoại tất cả tài năng, năng lực, trí tuệ và tâm hồn của dân tộc này - thì cách mạng dân chủ khi đưa ra 12 điểm cũng chỉ mong tạo ra một xã hội tự do để cho tất cả tài năng và năng lực của đất nước có cơ hội để phát triển và thăng tiến. Gọi đó là nền Dân Chủ Thái Hòa vì nền móng căn bản của nền dân chủ này hoàn toàn trông cậy vào cái vạn đại của toàn dân, trên định hướng luật pháp và chính trị hướng thượng, hướng thiện và hướng tha. Đó cũng là đặc tính của một nền Đệ Tam Cộng Hòa Công Chính, ở đó, quan nhất thời, dân vạn đại, nên quyền hành tối thượng và quyền hành tối hậu (final authority) của quốc gia thuộc về toàn dân.

Tất cả các viên chức chính quyền, từ lập pháp, hành pháp, và tư pháp sẽ được toàn dân ủy quyền (delegated authority) để phục vụ dân. Nếu những viên chức trong chính quyền ấy không phục vụ dân, người dân sẽ lấy lại quyền hành của họ và trao cho ai xứng đáng. Vì đây là một chế độ chính trị trên hợp với lòng trời, và dưới hợp với lòng người nên gọi là Dân Chủ Thái Hoà và Đệ Tam Cộng Hòa được hình thành từ lý tưởng cao quý ấy của thời đại Việt Nam năm 2000 để đưa đất nước vào thời kỳ phục hưng toàn diện. Lòng muôn dân có an được là nhờ con đường nhân nghĩa. Cường quyền ác bá mà thắng được là nhờ chí nhân của những người thời đại và ngọn cờ đại nghĩa của dân tộc. Có hoàn thành đươc công đại định thì nhờ sức mạnh của đạo đức, và rồi sau đó thì nước mới giàu và dân mới mạnh. Đúng như Nguyễn Trãi trong "Bình Ngô Đại Cáo" đã viết:

 
Xã tắc từ nay sẽ vững yên
Non sông từ nay sẽ đổi mới
Nhật nguyệt đã mờ mà lại trong
Đặng mở nền thịnh trị muôn năm
Đặng rửa vết thẹn thùng ngàn thuở trước
Âu cũng là nhờ Trời Đất Tổ Tiên linh thiêng
Đã lặng thầm giúp thì mới được thế
Ôi! ba quân rong ruổi, hoàn thành công đại định


Nguyễn Anh Tuấn
( Viết để tưởng nhớ 30 năm quốc nạn thảm khốc của dân tộc 1975-2004 Oklahoma 30 tháng 4 năm 2004)

QUÂN ĐỘI VÌ NƯỚC KHÔNG VÌ ĐẢNG CỘNG SẢN– GIẢI PHÁP TỐI ƯU ĐỐI VỚI VIỆT NAM


Hiện nay Việtcộng gồm 3 triệu đảng viên vẫn nằm trong danh sách sinh hoạt với đảng, thì đã có 2 triệu đảng viên hưu trí, chỉ còn 1 triệu là đương chức, đương quyền, đang nắm toàn bộ vận mệnh đất nước và được độc quyền tham nhũng. Thế ra 2/3 số đảng viên không chức, không quyền thuộc diện chính sách của nhà nước. Họ tuy có danh nghĩa là đảng viên, nhưng chỉ để cho một thiểu số lãnh đạo nhân danh toàn đảng tước đoạt chủ quyền đất nước, quyền công dân và đàn áp khống chế toàn dân. Như vậy có thể gọi cuộc hội họp, ngày 07-10-2010 tại Hànội của trên 20 đảng viên kỳ cựu, từng là ủy viên Trung Ương Đảng, thuộc hàng Phó Thủ Tướng, cho tới các Viện Trưởng, các Giáo Sư đã làm cố vấn chính phủ là tiếng nói tiêu biểu cho 2 triệu đảng viên hưu trí. Họ đều cho rằng: “Đường lối kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin là sai lầm, giả dối, nguy hiểm, vì Mác đã mắc nhiều sai lầm cơ bản, do đó đã phá sản hoàn toàn tại Đông Âu, Liên Xô và tàn phá nền kinh tế các nước Xã Hội Chủ Nghiã, trong đó có Việtnam. “Kiên định chủ nghĩa xã hội cũng là sai lầm, giả dối…đã thất bại phá sản hiển nhiên. Còn chủ nghĩa xã hội trước mắt và tương lai, gắn liền với kinh tế thị trường, thì chưa ai hình dung ra sao, làm sao thực hiện được. Đây là một quan niệm ảo tưởng viển vông, lừa dối, không khoa học”. “Còn mục tiêu xây dựng xã hội dân chủ, bình đẳng, hiện đại văn minh chỉ là nói suông, là bánh vẽ, nhằm lừa dối nhân dân và tự lừa dối mình”. Từ đó họ dứt khoát và thẳng từng ‘xổ toẹt’ vào các văn kiện sắp được trình cho Đại Hội XI này.
Trong số 1 triệu đảng viên tại chức, tại quyền, thì quyền lực chỉ tập trung vào một thiểu số lãnh đạo thuộc Bộ Chính Trị và một số Ủy Viên Trung Ương năng nổ, hiện nay đã chia làm 3 phe rõ rệt. Phe kiên định chủ nghĩa xã hội, thân Tầu. Phe quốc tế đa phương, thân Mỹ. Phe lửng lơ ‘con cá vàng’, ai mạnh thì theo. Thế nên cuộc họp Trung Ương Khóa 14 vào ngày 12 tháng 12 /2010 này, nhằm chọn ra các Ủy Viên Trung Ương khóa mới, kể cả ban lãnh đạo cao nhất sẽ khó có thể thống nhất về phương án nhân sự lãnh đạo để trình Đại Hội XI vào giữa tháng 01/2011. Trong trường hợp đó phía Công An đã được lệnh truy quét tất cả những thành phần đối kháng nguy hiểm có khả năng phát động đấu tranh đường phố. Nhưng một khi dân chúng đã nhất tề vùng lên như trường hợp ở Thái Bình và Cao Nguyên thì Công An cũng phải ù té chạy. Bởi thế đảng phải nhờ tới Quân Đội. Quân đội, thì đại đa số cùng chung kiếp nghèo như toàn dân, chỉ có số ít đưọc hưởng bổng lộc của đảng và các tổ hợp quân đội trong nganh thầu xây dựng. Hầu như tất cả quân nhân các cấp đều muốn được trở thành “Quân Đội Nhà Nghề Phi Chính Trị” như họ đã được học hỏi, hay nhận biết ở quân đội các nước Dân Chủ tiên tiến, chỉ làm nhiệm vụ Bảo Vệ Tổ Quốc, Bảo Vệ Tự Do Công Dân theo luật pháp Quốc Gia, không thuộc quyền lãnh đạo của Đảng. Bảo vệ Đảng nhằm trấn áp Dân Chúng để cho giới lãnh đạo đảng lén lút dâng đất, hiến biển, nộp tài nguyên quốc gia, và nhường luôn chủ quyền dân tộc cho kẻ thù truyền kiếp của Việtnam là Tầucộng. Chính vì vậy mà cơ quan tuyên truyền của đảng đã lớn tiếng chống lại khuynh hướng quân đội đòi “phi chính trị”. Đã tới lúc quân đội Việtnam phải tự khẳng định vị thế cứu nguy dân tộc và bảo vệ toàn dân của mình. Buộc Đại Hội XI phải từ bỏ ảo tưởng kiên định chủ nghĩa xã hội của phe thân Tầu. Bầu ra ban lãnh đạo mới để Dân Chủ Hóa chế độ, đáp ứng với nhu cầu toàn dân, phản ảnh khuynh hướng của toàn đảng, toàn quân đang ‘tự diễn biến hoà bình’.
Nếu kỳ này, Đảng Cộng Sản Việtnam không thoát ra khỏi bàn tay của Bắc Kinh, cứ bám lấy thứ chủ nghĩa xã hội chết tiệt, bầu ra một ban lãnh đạo đầy tớ của Tầucộng, thì quân đội phải có trách nhiệm lịch sử của mình là ra tay ‘cứu nước, yên dân’. Như Tổng Thống Yeltsin của nước Nga năm 1991 đã giải tán đảng cộng sản Liênxô. Tổ chức ra một Chính Quyền Dân Sự Chuyển Tiếp để điều hành việc nước. Tổ chức bầu cử Quốc Hội Lập Hiến để đưa ra cho Dân Phúc Quyết- trưng cần dân ý- Nhưng điều quan trọng là phát động Phòng Trào Văn Hóa Xây Dựng Dân Chủ. Lấy thành phần chủ chốt là Sinh Viên của các trường Đại Học Việtnam. Họ được học Luật Bầu Cử trong ngắn hạn. Nắm vững phương pháp tổ chức và vận động tranh cử, bầu cử. Tổ chúc thành từng đoàn, mỗi đoàn do một Giáo Sư hướng dẫn đi về từng Làng Xã nông thôn, Thị Xã thành phố, nơi đó là đơn vị Hành Chánh gốc của Quốc Gia. Nơi trực tiếp quản lý tài sản nhà nước, bảo vệ người dân, điều hành chính quyền, tạo ra trật tự xã hội và phát triển kinh tế, xây dựng cuộc sống Dân Chủ Trọng Pháp và là môi trường phát huy Truyền Thống Dân Tộc. Việc giữ an ninh cho các đoàn Sinh Viên này do Quân Đội chiụ trách nhiệm.
Chính vì vậy, mà phải cần tới tinh thầu vô tư trong sáng của lớp trẻ có học, không vướng vào tranh chấp quyền hành bè phái, như Phù Đổng Thiên Vương việc xong về trường, nhằm gieo vào ý thức người dân về giá trị dân chủ, tự do, tôn trọng nhân quyền và dân quyền của mỗi công dân, trên tinh thần trọng pháp. Chính người dân phải có trách nhiệm công dân của mình là bầu ra những người trực tiếp “cai trị’ mình, điều hành chính quyền địa phương và quản lý xã hội theo luật pháp quốc gia. Mình thực sự là chủ nhân ông xã hội, chủ nhân ông chế độ, chủ nhân Làng Xã nơi mình sinh sống. Mình có quyền tuyệt đối tự lựa chọn và trực tiếp bầu ra những người điều hành Làng Xã, Thị Xã và có quyền kiểm soát họ. Đối với Dân Làng họ là vị Tổng Thống và chính quyền dân cử trực tiếp của nền Cộng Hoà Địa Phương. Dân có quyền truất nhiệm họ theo luật định. Có quyền khóa sau không bầu cho họ nữa. Từ đó người dân mau chóng cảm nhận một cách trực tiếp về quyền công dân, trách nhiệm công dân và giá trị chủ nhân của công dân một nước dân chủ. Cũng từ đó những lá phiếu của công dân bầu ra cấp tỉnh và cấp quốc gia mới là những lá phiếu có ý thức trách nhiệm của người dân. Và cũng từ đó cơ quan Tự Quản Làng Xã, Thị Xã ý thức được Chủ Nhân Ông đích thực của mình là Dân Làng. Không do ơn huệ của thượng cấp ban xuống. Thượng cấp cũng chỉ được phân công theo luật pháp, và thi hành luật pháp để bảo vệ người dân và an toàn xã hội, phát triển kinh tế…Tất cả những ý niệm trên đây được khởi đi từ nền tảng Văn Hiến Nhân Chủ của Truyền Thống Dân Tộc Việtnam, lấy Con Người Làm Chủ. Lấy Làng Xã Làm Gốc, tạo thành môi trường cho tinh thần Độc Lập Tự Chủ của Nòi Giống phát triển, nhằm chống lại với cuộc đồng hóa khắc nghiệt của Đế Quốc Đại Hán và ứng xử với cuộc trường kỳ bang giao giữa một nước nhỏ với nước lớn, luôn luôn ngoài vẫn phải ‘xưng Thần với Tầu, nhưng trong nước vẫn là Đế. Dân giữ được Văn Hoá Dân Tộc và tinh thần Độc Lập Quốc Gia trong Làng Xã. Mãi tới cuộc Cải Cách Ruộng Đất do Hồ Chí Minh và cộng đảng, nhận lệnh của Mao Trạch Đông tiêu diệt tinh thần Làng Xã Tự Quản đi, để thiết lập chế độ độc tài toàn trị, nên khi đảng theo Nga thì toàn dân lệ thuộc Nga, theo Tầu thì cả nước phải nô lệ Tầu. Đến lúc Quân Đội phải hành động cứu nước, yên dân trước khi trở thành Quân Đội Nhà Nghề Phi Chính Trị.
Little Saigon 07/12/2010.