Wednesday, January 5, 2011

Đáp lời sông núi

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=oP3JoiZFs5

Hát Cho Ngày SaiGon Quật Khởi

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=clAqWvQA1y

Xin Hãy Làm Ánh Đuốc

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=zYfdC8AMaJ#

Sự giãy chết của Đảng Cộng sản Việt nam

Tượng Lênin tại Saint Pétersbourg đang được cần trục cẩu đi ngày 15/4/2010.
Chu Tất Tiến
Theo: anviettoancau.net
-

Những người bắt rắn, bắt trăn và các giống bò sát khác đều có kinh nghiệm là trước khi bị đập chết, những con vật này quẫy rất mạnh và lần quẫy ấy là lần tất cả sức mạnh được tập trung để sau đó là không còn cử động gì nữa. Con giun khi bị móc lên khỏi đất để bị cắm vào lưỡi câu thì cũng vùng vẫy mãnh liệt. Với con người, một ác nhân hay một chế độ ác độc trước khi chết cũng thế, nhưng xen lẫn với những cố gắng tuyệt vọng, ác nhân hay chế độ ác độc thường làm những hành động cực kỳ phi lý. Ngoài ra, thực tế lịch sử còn cho thấy có một chỉ dấu chung cho thấy các chế độ “cùng hung cực ác” này là sự non yểu của chúng. Các chế độ bạo quyền thường không thọ lâu dài, so với tuổi thọ của thế giới hay của một quốc gia. Hãy điểm qua vài khuôn mặt đại diện cho các chế độ “cùng hung cực ác” như sau: -Nero, Đại Hoàng đế của Đế Quốc Roma, chỉ sống huy hoàng có 14 năm, từ năm 54 đến 68 sau Công Nguyên. Trước khi chết, ông ta đã làm rất nhiều việc kinh thiên động địa, giết người hàng loạt, tiêu hủy nhiều quốc gia, lãnh thổ. Việc ác độc nhất mà ông ta làm là giết anh và giết luôn cả mẹ. Để xây dựng thành La mã mới, ông ra lệnh đốt thành Rome rồi trong đám lửa cháy hừng hực, trong mùi khét của hàng vạn thây người, ông mặc áo của nghệ sĩ trình diễn, đứng trên bao lơn mênh mông của mình, gẩy thất huyền cầm (lyre), và hát. Sau những biến cố này, ông bị toàn thể Nghị Viện tuyên bố án tử. Ông chạy trốn, nhưng khi biết không thể thoát, ông trở về hoàng cung, tự cầm dao nhỏ đâm vào cổ mình. -Tần Thủy Hoàng, một bạo chúa của Trung Hoa, người đã gồm thâu 6 nước vào trong tay, biến lục quốc thành một nước Trung Hoa vĩ đại.Nhưng thiên hạ chỉ nhớ đến ông như một ác nhân, kẻ giết mẹ và người tình của mẹ. Những việc ác kinh dị của ông là phí cả triệu người để xây Vạn Lý Trường Thành, đốt sách, chôn học trò. Số nhà nho bị chôn sống riêng ở Hàm Dương là 460 người. Sau đó, vì các nhà nho đông quá, ông ra lệnh đem đầy ra ngoài biển, ra các đảo hoang cho chết dần. Hành vi ác độc cuối cùng này đẩy ông tới chỗ chết. Ông chỉ sống được 49 năm, từ 259 đến 210 trước Công Nguyên.
-Một ác nhân khác mà chúng ta vẫn thường nghe nhắc đến là Hitler. Ông ta chỉ thống lãnh thiên hạ có 12 năm, từ 1933 đến 1945. Năm 1933, Hitler được phong làm Chancellor tức là Thủ Tướng nước Đức, đồng thời cũng là Fuhrer, nghĩa là người đứng đầu quốc gia. Những việc ác mà Hitler thực hiện thì không thể kể hết được trong một số trang sách cũng như qua nhiều tiếng đồng hồ diễn giải, chỉ có thể nói được là trước khi ông ta dẫy chết, Hitler đã quay lại giết chính những đồng chí của mình, bằng cách xử treo cổ và xử bắn hàng loạt. Những hành động ác độc cuối cùng này đã đẩy Hitler đến chỗ bị các đồng chí bỏ rơi. Khi Hitler tự bắn vào đầu mình và người yêu của mình năm 1945, thì bên cạnh ông ta chỉ còn vài người thân tín, sau đó tất cả cũng bị treo cổ bởi Nga và quân Đồng Minh.
-Còn Joseph Staline, sau khi Lênin chết năm 1924, đã leo lên được đến chỗ uy quyền tột đỉnh rồi chỉ sống được đến 1953. Với chức vụ Tổng Bí Thư của Đảng Cộng Sản của Hội Đồng Trung Ương Liên Bang Sô Viết, Staline đã ra lệnh giết và thủ tiêu gần 10 triệu người trong các nước Cộng Sản. Việc ác cuối cùng của tên đồ tể khát máu này là dựng nên vụ “Kế Hoạch của các bác sĩ” (Doctors’ plot) và cho rằng người Do Thái đang chuẩn bị âm mưu tấn công các sĩ quan Sô Viết, để ra lệnh cho lưu đầy toàn bộ dân Do Thái vào các trại tập trung. Staline nói rằng “mọi thằng Do Thái đều là gián điệp”, để thực hiện chiến dịch tiêu diệt người Do Thái này. Rất may, là Staline đã bị đầu độc chết bởi chính đồng chí của mình, Beria, trùm an ninh sô viết. Ngay sau khi Staline chết, Beria đứng và nhổ bọt vào thi thể của tên đồ tể này.
-Về các chế độ bạo quyền, chúng ta thấy rằng Ba Lan đỏ, khi ấy bị cai trị bởi Yaruzelski, một tên Cộng Sản khát máu nhưng nhu nhược, bất nhất. Hàng triệu người bị thủ tiêu, giam cầm trong các trại lao động khổ sai. Nhưng cũng vì sự nhu nhược của hắn mà Lech Walesa, một công nhân trí thức đầy nhiệt huyết đã thành lập được tổ chức phong trào Liên kết (Solidarity), từ 1981, để kết hợp các công nhân. Thoạt tiên, Jaruzelski cố gắng dập tắt phong trào này và buộc họ phải trốn lánh. Nhưng dưới sự hỗ trợ của Vatican, phong trào đã bộc phát trở lại. Cùng với các cuộc cải tổ Perestroika và Glasnost ở Nga Sô khởi đi từ 1984, phong trào Liên Kết của Ba Lan đã buộc nhà cầm quyền cộng sản phải ký một bản nhân nhượng ngày 9 tháng 2 năm 1989 đồng ý tổ chức một Hội Nghị Liên Kết công nhân và nhà cầm quyền. Từ đó, chế độ Cộng Sản Ba Lan cáo chung. Ảnh hưởng của việc Ba Lan tự do, Hungary cũng phải thay đổi. Vào tháng 8 năm 1989, Hungary mở cửa bức rào sắt với Áo. Lợi dụng sự mở cửa này, dân Đông Bá Linh đã trốn qua Áo băng qua Hungary hàng chục ngàn người.
-Sự kiện này tiếp theo sự kiện kia, Erich Honecker, thủ lãnh của Đông Bá Linh phải từ chức vào 18 tháng 10 năm 1989. Vào lúc 6 giờ 53 chiều ngày 9 tháng 11 năm 1989, một nhân vật thủ lãnh của Đông Bá Linh trả lời một cuộc họp báo về vấn đề cho phép đi qua biên giới Tây Bá Linh, ông ta trả lời ngập ngừng: “Vâng, như tôi thấy, có hiệu lực ngay bây giờ.” Thế là, lập tức hàng chục ngàn người Đông Bá Linh tràn ra đường, đập phá tan tành bức tường ngăn cách Đông và Tây Bá Linh, mở đầu cho giai đoạn mới, chấm dứt chế độ bạo tàn Cộng Sản tại nước Đức.
-Về nước Cộng Sản Nga Sô, sau khi chính sách Perestroika và Glanost của Gorbachev chưa thành công hoàn toàn, một cuộc đảo chính của phe hữu và lãnh tụ của KGB nổ ra tại Moscow. Lúc ấy, năm 1991, Gorbachev đang đi nghỉ mát tại Crimea. Boris Yeltsin lợi dụng cơ hội, nhẩy ra nắm chính quyền. Và, từ đó, xã hội Nga Sô mới thực sự thay đổi.
-Cuối cùng là Hồ Chí Minh, thủ phạm gây chiến tranh Nam Bắc, kẻ đã ra lệnh giết vài trăm ngàn người trong chiến dịch Đấu Tố, sau đó, sửa sai bằng cách xử tử những cán bộ đã thi hành lệnh Đấu Tố của ông ta. Chính Hồ Chí Minh, trước khi chết, đọc bài thơ chỉ thị cho cuộc tấn công Tết Mậu Thân nướng gần trăm ngàn bộ đội, và vài chục ngàn quân nhân và dân sự miền Nam. Riêng ở Huế, với lệnh của Hồ Chí Minh, bọn đồ tể khát máu đã giết gần 6000 người vô tội bằng cách xỏ xâu, rồi xử bắn, hoặc đập đầu bằng cuốc cho chết. Hàng chục nấm mồ tập thể được tìm thấy với những thây người bị đập chết như mèo chó. Chỉ một thời gian ngắn sau đó, Hồ chí Minh biến thành cái xác thối rữa nằm trong Ba Đình.
Nhìn lại tình hình Việt Nam ngày nay, chúng ta cũng thấy đảng Cộng Sản Việt Nam đang làm rất nhiều những hành động cực kỳ phi lý.
1-Cúi đầu nhục nhã dâng cống đất nước Tổ Tiên cho Trung Cộng. Ngoài việc nhượng Tây Nguyên cho Trung Cộng, xua đuổi dân chúng ra khỏi miếng đất sinh sống của họ, và gây họa cho dân chúng với các phó sản của Bâu xít như bụi đỏ, đất đỏ, và các chất hóa học, Cộng Sản VN còn nhục nhã cúi đầu để mặc Trung Cộng chiếm luôn Biển Đông, măc cho ngư phủ bị đâm, bị bắt cóc đòi tiền chuộc, mặc cho ngư dân ở nhà chờ chết đói. Miền cực bắc, từ Móng Cái trở lên, đã lặng lẽ trở thành các sân Golf khổng lồ của trung Cộng. Các đảo nhỏ ở chung quanh miền cực bắc này cũng lặng lẽ trở thành đảo của Trung Cộng. Dân chung quanh vùng Móng Cái chuyển sang nói tiếng Quan thoại thay vì tiếng Việt. Và giống như ở Thác Bản Giốc, dân chúng tiếp cận biên giới được phát thẻ căn cước bằng chữ Trung Hoa. Thiếu nữ, phụ nữ Việt dần dần biến thành vợ của người Hoa, rồi đẻ con mang quốc tịch là người Hoa. Chung quanh các xướng, xí nghiêp của Trung Cộng, thợ Trung Cộng có thể tập hợp cả hai trăm người xông vào đánh cả làng Việt, mà Công An bỏ chạy trối chết. Nếu có người Việt nào xâm phạm vùng cấm địa của Trung Cộng, thì bị treo bêu ngoài nắng.Còn ngược lại, nếu thợ Trung Cộng có hãm hiếp phụ nữ bản xứ, sẽ được xử lý nội bộ trong phạm văn phòng của các Thái Thú.
Gần đây nhất, Cộng Sản Việt Nam đã cho Trung Cộng “trúng thầu” xây dựng đường cao tốc Bắc Nam, thợ Trung Cộng rồi đây tung tăng cùng khắp từ Nam ra Bắc. Như thế, coi như toàn bộ nước Việt thân yêu của mình nằm trong tay Trung Cộng mất rồi. Miền cực Bắc, thì Tầu Cộng chiếm làm cơ quan quân sự, làm sân Golf. Biển Đông nằm trong tay Trung Cộng. Miền Trung (Tây Nguyên) nộp dâng cho Trung Cộng. Bây giờ, ruột quê hương từ Nam ra Bắc cũng nằm dưới sự điều động của Trung Cộng!
Còn đâu quê hương? Còn đâu giải đất phì nhiêu từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mâu? Còn đâu Tổ Quốc đã ngàn năm anh dũng chống lại Nguyên, Mông, Thanh, Hán, Minh? Còn đâu đất nước anh hùng với các tên tuổi vang lừng thế giới: Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Lý Nam Đế, Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, và các đời vua Đinh, Lê, Lý, Trần, Hậu Lê, rồi Quang Trung Đại Đế? Mai mốt, nếu nhân dân không ra tay, rồi Việt Nam sẽ biến thành một quận huyện của Tầu, như Tân Cương, như Tây Tạng, như Mông Cổ. Bản đồ Việt Nam sẽ đổi thành mầu Trung Cộng. Tự điển thế giới sẽ ghi chép: “Việt Nam = một phần đất đặt dưới quyền cai trị của Trung Hoa”. Những thế hệ sau sẽ không còn biết đến những anh hùng dân tộc, sẽ không còn nhớ đến hàng triệu chiến sĩ đã hy sinh để bảo vệ từng tấc đất ông cha. Họ sẽ không biết máu của các chiến sĩ yêu nươc đã đổ ra miên man, nếu trải ra được, chắc sẽ ngập cả nhiều vùng.
2-Đàn áp cực kỳ phi lý những người yêu nước:
Trong khi thi hành những hành động phản quốc này, các lãnh đạo Cộng Sản lại trấn áp chính những người yêu nước của mình. Cộng Sản Việt Nam cấm thanh niên, sinh viên không được biểu lộ tình yêu nước của họ, không được biểu tình, không được trương biểu ngữ chống Trung Cộng! Nhà cầm quyền bắt bớ giam cầm bất cứ ai nói lên tiếng nói yêu nước. Bao nhiêu thầy giáo, nhà văn, mục sư, linh mục, ni sư, thanh niên, sinh viên, “Blogger” và rất nhiều người bị bắt chỉ vì lên tiếng nói yêu nước. Nguyễn vũ Bình, Mục sư Nguyễn Công Chính, bố con Đoàn huy Chương, Đoàn văn Diên, Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Bá Đăng. Điếu Cầy, Trương minh Đức, Trần Quốc Hiền , Lê thị Kim Thu, Lê Thăng Long, Trần Anh Kim, Linh Mục Nguyễn Văn Lý.. cả gần ngàn người đều vào tù khi không có người nào mang tội với lương tâm mình.. Điều này chứng tỏ nhà cầm quyền đã công khai xác nhận họ chính là những tên nô lệ của Trung Quốc, chỉ biết hành động theo lệnh chủ.3-Trù dập một cách không khoan nhượng những việc bảo vệ tài sản tư riêng của dân chúng. Từ Thái Hà, Tòa Khâm Sứ, Đồng Chiêm, Cồn Dầu…đến Tam Tòa, công anh đã xử dụng côn đồ dùng hung khí đánh đập dân công giáo, đánh cả linh mục, tu sĩ. Dư luận quốc tế đang đồng loạt tấn công Đảng Cộng Sản Việt Nam qua sự việc vô nhân và phi lý này. 4–Vi phạm nhân quyền trầm trọng. Để đối phó với các nhà tranh đấu cho dân chủ, họ đã dùng các biện pháp không có trong lịch sử văn minh, như dùng xe đụng người đối kháng Phương Thi, Hồ thị Bích Khương, đánh đập Bích Khương dã man, đổ phân tươi vào nhà Trần Khải Thanh Thủy, rồi dùng Super clue dán khóa của nhà văn này. Công an còn dùng búa chặt nhượng chân người biểu tình ôn hòa. Họ áp dụng luật Khẩn cấp để bắt các một loạt luật sư yêu nước; những tiếng nói bảo vệ dân chúng khỏi bị ức hiếp lại là đối tượng bị bắt nhốt nhiều nhất. Hiện nay, có 9 luật sư đang nằm trong tù không được xét xử, và không được quyền tự bảo vệ mình.
5-Cực kỳ phi lý khi cho Tổng Cục 2 bao trùm lên quân đội và chính trị. Những dấu hiệu dẫy chết đang lồ lộ hiện ra với những xáo trộn nội bộ. Tổng Cục 2, một bộ phận cực kỳ phi lý lại nằm trên quân đội và chính quyền. Theo báo cáo của tướng CS Võ Nguyên Giáp thì “Nguyễn Chí Vịnh đã “qua mặt”, đã “lừa” được hầu hết lãnh đạo cấp cao của Quân đội, Đảng, Nhà nước, thậm chí “bỏ túi” được các vị Lê Đức Anh, Nông Đức Mạnh, Phạm Văn Trà, Lê Văn Dũng, Nguyễn Huy Hiệu, Phạm Văn Long…” Thiếu Tướng và Đại Tá Công An bắt người tham nhũng lại bị nhốt vì tội “đã bắt người tham nhũng…” Phóng viên điều tra tôi tham ô, nhũng lạm lại bị tù vì tội “dám tố cáo kẻ tham nhũng”.. Vì nhìn thấy các tội ác tầy trời như thế của Đảng Cộng Sản mà rất nhiều đảng viên đã anh dũng từ bỏ đảng. Một số cựu đảng viên, bộ đội lại trở thành những chiến sĩ đấu tranh cho Dân Chủ và Tự Do không mệt mỏi, bất chấp việc có thể phải hy sinh chính mạng sống mình.
Chế độ dã man, tàn ác, bán nước như thế hiện đang dẫy chết qua những hành động đầy thú tính của họ. Một bài thơ “Một ngày phải khác mọi ngày” của một tác giả đang còn ở Việt Nam đã viết lên những dòng chữ cay đắng như sau:
Chào một ngày đất nước tự tiêu vong
Cỗi rễ văn hiến 4000 năm trốc gốc
Tuổi teen gối đầu giường Lý An, Ngô Vũ Sâm, Trương Nghệ Mưu, Trần Khải Ca
lạ hoắc
Panô giăng khắp nơi hình ảnh Củng Lợi, Chương Tử Di, Thành Long phơi phới
toét miệng cười
Chào một ngày phát triển giống đười ươi
Đi trên xã tắc thấy người thua xa khỉ
Thấy lô cốt ngáng đường, thấy nước ngập tận mông, thấy thánh hiền sợ quỷ
Thấy truyền thống chống ngoại xâm co rúm lại vì … tiền
Chào một ngày vong bản vì … hèn
Sống chết mặc bay, túi thầy vô cảm
Ải Nam Quan nằm ngoài ranh giới Việt Nam, xưa rồi Diễm…
Nước mắt Nguyễn Trãi khóc Nguyễn Phi Khanh rơi ở tận nước Tàu
Chào một ngày bãi biển hóa nương dâu
Thác Bản Giốc rời Cao Bằng như có cánh
Thắng cảnh để lại của tiền nhân bị cháu con ghẻ lạnh
Các di tích, kỳ quan cứ mất tích đều đều
Chào một ngày hình chữ S tong teo
Tài nguyên bôxít bị đào như bọ xít
Nhôm và đôla chẳng thấy đâu chỉ thấy đất Tây nguyên rên xiết
Ô nhiễm mạch ngầm, nước sông làm ngẹt thở Chín Con Rồng
Chào một ngày long mạch bị xới tung
Máu bầm đất đỏ bazan, máu tràn ra hải đảo
Ai cho phép Hoàng Sa, Trường Sa thành Tam Sa lếu láo
Tội nghiệp rừng cọc nhọn của Hưng Đạo Đại Vương trên sóng Bạch Đằng
Chào một ngày giống hệt cõi âm
Những xác chết anh hùng bật dậy
Máu trả máu, đầu trả đầu. Nhớ đấy !
Mãi quốc cầu vinh tất quả báo nhãn tiền
Chào một ngày soi rõ mặt anh em…
“Ngày soi rõ mặt anh em” nhất định đang đến gần.
Chu Tất Tiến


Giải Thể Bạo Quyền Cộng Sản Việt Nam Là Hình Thức Sinh Hoạt Chính Trị Văn Minh Bình Thường

• Lm Gioan Baotixita Đinh Xuân Minh

Lời phi lộ:

„Quốc gia hưng vong, Thất phu hữu trách“. Chúng tôi nghiêng mình khâm phục giới trí thức luật gia. Ít ra, đã có một số nhà luật sư tiêu biểu ngành luật, đã và đang hiên ngang anh dũng gióng lên tiếng nói bênh vực cho lẽ phải, cho công lý, và chống lại kẻ phản bội dân tộc. Họ đã không hổ thẹn với lương tâm. Hoan hô tinh thần giới trí thức luật khoa.

Nghe rồi nói mãi, rõ chán! Đã nói rồi vẫn chưa tin?

Lại thêm vụ bắt giam luật sư nữa. Luật sư Lê Trần Luật, người đấu tranh và bảo vệ Công lý cho các giáo dân xứ Thái Hà, bị cục A42, Công An CSVN, bắt giam (bắt cóc) vào thứ bảy, ngày 23-06-09, với tội danh: „Tuyên truyền chống lại nhà nước và đảng CSVN“.
Trước đó, ngày 13-06-09, tay sai bán nước Cộng Sản Việt Gian, đã „khẩn cấp“ bắt luật sư Lê Công Định, với lý do: „mưu đổ phản động“, „cấu kết tổ chức phản động lưu vong“…. Và tay nô tỳ vong nô Cộng sản Tổng cục An Ninh Vũ Hải Triều, kết án rằng: „tịch thu nhiều tài liệu, chứng cứ âm mưu lật đổ nhà nước Việt Nam“.
Có thật, những nhà đấu tranh cho công lý hoà bình, cho tự do dân chủ là thành phần phản động, cấu kết lưu vong, lật đổ bạo quyền Cộng sản Việt Nam???
Ai phản động? Lật đổ chính quyền là sao? Tại sao phải lật đổ? Chế độ này có cần phải lật đổ không? Kẻ nào phản bội tổ quốc và dân tộc? Ai làm nô lệ cho Hán Cộng? Ai đang bán nước hại dân?

Ai là phản động? Phản động là gì? Cần lật đổ chế độ Cộng sản, chế độ phản bội dân tộc?

Người Việt hải ngoại lưu vong là tập thể những người tị nạn cộng sản chống cộng. Và nếu nói theo danh từ Việt Cộng, thì họ là „thành phần phản động“. Phản động, là bày tỏ quan điểm khác chính kiến, qua lời nói và hành động. Bày tỏ quan điểm chính trị khác nhau là lối sinh hoạt chính trị rất ư là bình thường và tự nhiên tại các nước văn minh dân chủ tân tiến trên thế giới. Trong một nước văn minh dân chủ, thì phải biết tôn trọng ý kiến khác biệt của nhau. Ngay đến con cái trong một gia đình còn có những chiều hướng khác biệt: cha theo đạo Công Giáo, mẹ theo đạo Phật, con theo đạo Hồi, chị theo đường hướng đảng Xã Hội, em theo trường phái bảo thủ Cộng Hòa, cháu thuộc đảng hyppi Xanh… Vân vân và vân vân... Mọi khuynh hướng chính trị tôn giáo dù khác nhau, những họ vẫn chung sống vui vẻ thuận hòa dưới một mái nhà, vì mọi nguời biết tôn trọng dị kiến của nhau. Đó là sinh hoạt theo tinh thần dân chủ thực tiễn!
Danh từ „phản động“ chỉ có trong những nước độc tài chậm tiến hại dân bán nước như những anh cán ngố Cộng sản Việt Nam áp đặt để trấn áp những tiếng nói dân chủ chân chính.
Tất cả những ai yêu dân chủ đều là „phản động“!? Thế, những kẻ bảo vệ độc tài, yêu bất chính, bán nước phì thân, hại dân lành, thì họ là gì, là ai? Và phải gọi họ là gì? Phản bội dân tộc? Việt gian tay sai Hán Cộng? Kẻ rước voi dày mồ? Bè lũ cõng rắn cắn gà nhà? Phường bố láo? Lũ phản quốc? Bọn phản bội? Bọn côn đồ du đãng lưu manh???
Chính vì những dị biệt ngỗ nghịch như thế, tất cả những người yêu tự do, chuộng công lý và lẽ phải, phải quyết tâm thay đổi chế độ Cộng sản ma cô trấn áp người dân!
Hoá ra là như thế! Bất kỳ ai bị chụp mũ cho hai chữ phản động, là đã lãnh bản án tù tội, không cần xử án! Thật dễ dàng! Bắt người kết tội như tìm ốc bắt nhái! Thì ra là vậy!
Những nước văn minh dân chủ tân tiến trên thế giới, những người an cư lạc nghiệp tại các nước này, đều là phản động, dưới con mắt Cộng sản?! Nhưng, điều nghịch lý ở chỗ: Những người bị coi là „phản động“, chưa từng dâng một thước đất cho ngoại bang, chưa từng bao giờ làm tay sai cho thế lực phản động Tầu Cộng, chưa bào giờ họ bán đứng giang sơn cho ngoại bang. Những người bị «kết án» là «phản động», họ lại là những người yêu Chân Lý, ham thích Tự Do, yêu Tổ quốc và thương yêu đồng bào đích thực chân chính nhất.
Thế còn Việt Cộng? Họ là ai? Có phải, họ chính là kẻ phản động không? Chính họ là kẻ phản bội dân tộc?
Đích thị hắn! Chính những kẻ bán nước hại dân là những thành phần phản động, là những kẻ rước roi dày mồ. Chính Cộng sản cô hồn, những kẻ đàn áp người dân, trù dập những tiếng nói dân chủ, là thành phần phản bội quê hương và dân tộc. Họ chính là thành phần phản động cực kỳ nguy hiểm, vì họ đã và đang phá hủy môi trường sinh sống của người dân, và đưa cả dân tộc đến chỗ diệt vong.
Cộng sản đã làm gì cho dân tộc? Họ chỉ là phường bán nước hại dân! Làm tay sai Hán Cộng. Biến giang sơn lãnh thổ Việt Nam thành một tỉnh lỵ Trung Cộng.

Ai kêu gọi thay đổi chế độ Việt Gian Cộng Sản?

Chính việt gian Cộng sản tha thiết kêu gọi „thành phần phản động hải ngoại“ về nước phục vụ xây dựng lại quê hương. Kêu gọi đồng bào ở hải ngoại về phục vụ nhà nước, thì có nghĩa: đồng bào ở hải ngoại có quyền thay đổi guồng máy thể chế bất tài, tham nhũng và bán nước hại dân hiện nay. Xây dựng đất nước: cũng trong ý nghĩa là phải giải thể chế độ bạo quyền này mới lo xây dựng đất nước được. Muốn xây dựng đất nước, cần phải thay đổi chế độ cộng sản độc tài đảng trị! Đó là con đuờng tất yếu duy nhất để đưa đất nước hùng cường vững mạnh, độc lập dân chủ đích thực!
Đã mời „khúc ruột ngàn dặm“ về thăm quê hương, xây dựng đất nước, thì người dân trong nước cần gì phải cấu kết với tổ chức „phản động lưu vong“? Chính nhà nước việt gian Cộng sản đang mời họ về! Cần gì phải cấu kết!?
Các phần tử „phản động“ đang nằm đầy rẫy trong nước, nằm ngay trong quân đội công an, nằm ngay trong guồng máy nhà nước và nằm ngay cả trong ban Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam. Người „phản động“ là 83 triệu dân. Còn mấy trăm cán bộ nồng cốt Đảng Cộng Sản là thành phần phản dân hại nước chính hiệu! Vậy ai phải bắt ai? Ai phải lật đổ ai? Và ai mới chính là tội đồ dân tộc?
Tất cả mọi người, mọi giới cũng chỉ „bằng mặt“ với chế độ thối nát tay sai Hán Cộng, nhưng họ đâu có „bằng lòng“ với chế độ tham nhũng này!
Mỗi cuộc bầu cử là hình thức thay đổi chính quyền. Nhà nước Cộng sản Việt Nam, mỗi khi mùa bầu cử gần tới, đều rên rỉ kêu gọi đồng bào đi bầu. Đi bầu, là thể hiện ý muốn thay đổi chính quyền. Chính vì nhà nước Việt Nam, một nhà nước được gọi là nhà nước xã hội, nhưng có những điều cực kỳ dị nghịch, nên cần thay đổi chính sách và guồng máy. Bởi vì, điều 4, trong cái gọi là Hiến Pháp xã Hội Chủ nghĩa Việt Nam, đã quy định đảng Cộng sản độc tôn, độc quyền lãnh đạo. Điều này có bố lếu bố láo không? Hiến Pháp gì mà chỉ áp dụng cho riêng đảng Cộng sản? Vì thế, chúng ta cần phải đi bầu để thay đổi cái chế độ trơ trẽn này. Thay vì, bầu bằng lá phiếu không được, thì chúng ta phải đi bầu bằng chân. Kiểu đi bầu bằng chân, cũng là hình thức thay đổi một chính thể. Đi bầu bằng chân là hình thức bỏ phiếu thay đổi một chính thể bạo quyền bất chính như hiện nay.
Kiểu đi bầu từ trước đến nay của Cộng sản, chỉ là hình thức „đi bầu đánh bùn sang ao“: Cộng vẫn Cộng! Tham nhũng vẫn hoàn tham nhũng! Độc tài vẫn ngự trị trên quê hương! Vì điều 4 ghi định, đảng Cộng sản Việt nam „độc quyền“ lãnh đạo, đồng nghĩa với: độc quyền bán nước, độc quyền hại dân, độc quyền tham nhũng. Chỉ thay người, nhưng không thay bản chất „đạo đức cách mạng Cộng sản“: cướp phá, bạo lực, xảo trá gian manh, tham nhũng, bán nước cầu vinh, tạo hận hù, gầy ra cảnh nồi da xáo thịt…
Chính vì chế độ Cộng sản có qúa nhiều những điều dị nghị, nên cần phải lật đổ là đúng nghĩa, đúng danh, đúng luật! Chẳng có quốc gia văn minh tân tiến nào trên thế giới, có kiểu loại „Hiến Pháp“ duy trì độc đảng cầm quyền, rồi rêu rao kêu gọi người dân đi bầu!? Hình thức bầu bán kiểu này, có qúa điểu cáng, nham nhiểm và nghịch lý không?
Kêu gọi người dân đi bầu thay đổi chính quyền, thì điều 4, trong cái gọi là Hiến pháp nước Cộng hòa Xã Hội Chủ Nghĩa đã chọn rồi. Vậy, đi bầu có qúa trơ trẽn lắm không? Đi bầu ở Việt Nam có qúa ngỗ nghịch lắm không? Chính vì nghịch nhĩ, nên phải lật đổ chế độ này cho đúng pháp danh, cho hợp với thời đại văn minh tân tiến nhân loại và hợp lòng dân!
Có nguồn tin cho biết, Nguyễn Minh Triết, muốn là một Yelzin cho Việt Nam. Nhưng có lẽ, vì nay sức trẻ không còn, thế đã yếu, lực đã mai mòn, nên đi đâu, Triết cũng than vãn lo âu, cảnh cáo sự mau chóng sẽ sụp đổ của chế độ. Có lẽ, Triết không muốn lộ tẩy ước vọng của mình, nên phải biểu lộ nỗi u sầu âu lo của mình, hầu nhằm che dấu mục đích mình chăng? Chúng ta thấy, không một chủ tịch nhà nước Cộng sản nào từ trước đến nay, lo xa và lo ra như Triết hiện nay. Việc lo ra của Triết cũng có lý do chính đáng của nó, vì chế độ này khó tồn tại lâu được. Nó không đáp đúng nguyện vọng của toàn dân và không hợp với trào lưu văn hóa văn minh thế giới. Chúng ta nghe Triết phát biểu:
Trước sỹ quan chính trị, Nguyễn Minh Triết la hoảng: „Bỏ điều 4 Hiến Pháp là tự sát“.
Trong chuyến thăm Hoa Kỳ vào tháng 6 năm 2007, trước đại diện truyền thông trong nước, Triết lại nhấn mạnh sự lo ngại sự thành hình đảng phái trong nước. Triết sợ „lập đảng này đây khác, lên kế hoạch, lật đổ chế độ“.
Trong chuyến thăm hai ngày, từ 10-12 tại New Zealand, tháng 9 năm 2007, Nguyễn Minh Triết lại cảnh cáo sẽ đem ra trước phát luật những „ai đó muốn lật đổ chế độ này“.
Mới đây, hôm 17-06-09, tại buổi lễ kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Học Viện Ngoại Giao, Nguyễn Minh Triết lo ngại và „cảnh giác với cách mạng mầu“, để lật đổ chế độ Hà Nội.

Kết luận

Xin cần ghi nhớ: Lật đổ tay sai Hán Tầu Cộng Sản Việt Nam, là bổn phận và trách nhiệm của mọi Công dân Việt Nam trưởng thành, 18 tuổi trở lên, không phần biệt già trẻ trai giái. Thay đổi guồng máy hiện nay trong nước, cũng là trách nhiệm lương tâm của những người con Việt tha hương, nếu họ còn ưu tư và quan tâm đến giòng sinh mệnh quốc gia dân tộc.
Thay đổi một chính thể, là cách sinh hoạt chính trị văn minh dân chủ rất bình thường! Thể chế bất nhân, bất nghĩa, bất chánh đạo này có cần lật đổ không? Thưa, cần qúa đi chứ! Vì chế độ này là chế độ hại dân hại nước, bán đất dâng biển cho Tầu Cộng. Chế độ này đã và đang biến dân tộc Việt Nam thành một tỉnh lỵ của Trung Cộng.
Giải thể bạo quyền bất chính, hay giải thể chế độ Cộng Sản, là cách thức bày tỏ lập trường chính trị trưởng thành của người công dân, nhằm thăng tiến xã hội và con người. „Giải thể chế độ Cộng Sản, con đường pháp triển tất yếu của Việt Nam“ (Bài xã luận của Lm. Phêrô Nguyễn Hữu Giải; Lm Phêrô Phan Văn Lợi; 29-04-2006).
Chẳng có Pháp luật dân chủ văn minh nào cấm đoán người công dân không được phép thay đổi một chính quyền. Nếu „Hiến Pháp“ của nước nào có điều khoản cấm „lật đổ chế độ“, thì chế độ đó là một chế độ gian manh, bất lương, lường đảo rõ ràng nhất. Một chế độ thối tha, một chế độ mỵ dân, một chế độ xảo trá như thế cần phải lật đổ ngay lập tức!!!
Thay đổi cơ chế tham nhũng bất tài, bất công hiện này là điều bắt buộc phải làm, nên làm và cần thiết cấp bách. Nói như kiểu người Cộng sản: Lật đổ chế độ độc tài đảng trị bất nhân là phải „khẩn trương“. Và chế độ Cộng sản phải sụp đổ là điều tất yếu!
(Đức quốc:
Lễ kính ngày sinh nhật Thánh Gioan Tiền Hô, đấng làm chứng nhân cho Công lý lẽ phải. Thánh Nhân đấu tranh cho sự thật, ngài là quan thầy cho các nhà Luật sư: 24-06-2009)